Lâm Cảnh lấy một túi đồ từ trong xe ra, Tôn Điềm Điềm nhanh chóng nhận lấy, cười tủm tỉm hỏi: “Anh, anh ăn cơm trưa chưa?”
“Chưa.” Lâm Cảnh liếc mắt nhìn cô một cái, nói: “Sao, em muốn mời anh à?”
Tôn Điềm Điềm: “Đồ ăn ở trường chúng em kém lắm, anh ăn không quen đâu, anh vẫn nên về công ty ăn đi ạ.”
Nói xong liền vội vàng chạy tới giúp Lâm Cảnh mở cửa xe ra, cong cong mi mắt mà nói: “Mời anh lên xe.”
Lâm Cảnh: “…”
Lâm Cảnh lặng im một lát, ghé mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm, ánh mắt đen nhánh thâm thúy, tựa như muốn nhìn thấu người ở đối diện, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, xoay người lên xe.
Tôn Điềm Điềm vội vàng giúp anh trai đóng cửa xe lại, giơ túi đồ ăn trong tay lên, “Anh vất vả rồi.”
Lâm Cảnh liếc nhìn cô một cái, nói: “Cuối kỳ thi cho tốt, không được phép thi lại.”
Tôn Điềm Điềm lè lưỡi, “Em biết rồi.”
Lâm Cảnh lái xe rời đi, tựa như cố ý chạy tới đây một chuyến chỉ để đưa đồ ăn cho Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm nhìn bóng xe của anh trai rời đi, sau đó mới chạy về, cao hứng mà nắm lấy cánh tay Thẩm Niệm Thâm, “A Niệm, chúng ta đi ăn cơm đi.”
Thẩm Niệm Thâm ‘ừ’ một tiếng, không nói gì thêm, một tay giúp Tôn Điềm Điềm xách túi đồ ăn, “Đi thôi.”
“Ừ.” Thẩm Niệm Thâm lên tiếng, tầm mắt nhìn về nơi khác, không nói thêm gì nữa.
Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm không nói lời nào, sợ anh có áp lực, vì thế chạy đến ngồi cạnh anh, kéo tay anh mà nghiêm túc nói: “Thẩm Niệm Thâm, anh đừng áp lực, tuy rằng anh trai của em có hơi lợi hại, nhưng anh cũng rất lợi hại mà, anh chính là thủ khoa bên khoa học tự nhiên, hơn nữa cái gì anh cũng biết, đầu óc thông minh như vậy, còn đẹp trai như vậy, khắp thiên hạ cũng không tìm ra một người khác giống anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)