Sau khi ăn trưa trong phòng, Tôn Điềm Điềm khoác áo lông vũ rồi mở cửa chạy ra ban công.
Bên ngoài gió lớn tuyết dày, gió lạnh thổi phần phật bên tai. Tôn Điềm Điềm ghé vào lan can xem tuyết, tâm tình rất tốt, trong miệng còn khẽ ngân nga.
Thẩm Niệm Thâm đem mũ tới cho cô, đứng ở phía sau giúp cô đội lên, hỏi: “Muốn ra ngoài đi dạo không?”
Bên ngoài tuyết trắng xóa, trên mặt đất là lớp tuyết thật dày, Tôn Điềm Điềm có chút muốn ra ngoài dẫm tuyết, vì thế quay đầu lại vui vẻ nói: “Muốn.”
“Đi thôi.” Thẩm Niệm Thâm kéo cô vào trong phòng, kéo lại cái áo lông vũ trên người Tôn Điềm Điềm cho thật kín, trang bị đầy đủ mũ, khăn quàng cổ cùng bao tay và khẩu trang mới nắm tay dắt cô ra cửa.
Kết quả bên ngoài thật sự quá lạnh, không hổ là ở trên núi, độ ấm hoàn toàn khác với trong thành thị. Tôn Điềm Điềm chạy một vòng trên nền tuyết, chân lạnh đến đông cứng lại, nhanh chóng kéo Thẩm Niệm Thâm trở về.
Lúc về phòng cô lập tức cởi giày cuộn tròn tiến vào trong chăn, chân dường như đã biến thành một khối băng.
Tôn Điềm Điềm nói: “Vào mùa đông em rất dễ bị lạnh chân.”
Thẩm Niệm Thâm ngước mắt liếc nhìn cô một cái, sau đó mang chân cô ngâm vào chậu. Dòng nước ấm áp chảy quanh chân cô, Tôn Điềm Điềm thoải mái đến nheo đôi mắt lại, “Thật thoải mái.”
Thẩm Niệm Thâm ngồi xổm trên mặt đất, “Thoải mái vậy sao?”
Tôn Điềm Điềm cong cong mi mắt, nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm mà cười, “Thẩm Niệm Thâm, anh thật tốt.”
Thẩm Niệm Thâm ngây ngốc, ngay sau đó liền buông ra, “Tự mình ngâm một lát đi.”
Nói xong liền đứng lên, đi đến trước sô pha, cầm lấy sách ở trên bàn trà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)