1.
Tuy thời gian chúng tôi quen nhau khá dài nhưng suy cho cùng vẫn chưa chính thức ở bên nhau. Sau khi nghiêm túc xác định quan hệ mới phát hiện ra đủ thứ vấn đề, ví dụ như ham muốn khống chế đối phương của người nào đó tương đối mạnh.
Tôi có một thói quen. Lúc ra nhà hàng ăn uống cùng người khác, tôi sẽ là người mở cửa trước rồi đứng giữ cánh cửa cho đến khi người kia vào trong mới thôi.
Ra ngoài với lão, tôi giữ cửa cho lão được vài lần thì bị nhắc nhở với thái độ không mấy vui vẻ: “Chuyện như thế này nên để đàn ông làm chứ.”
Thôi được, để anh làm.
Quan niệm về thời gian của tôi rất mạnh. Lần nào cũng đến trước giờ hẹn khoảng hai mươi phút.
Lão lại không vui: “Em có thể đến muộn để anh chờ được không?”
Thôi được, tôi đành ở nhà loanh quanh vài vòng để đến muộn mười phút.
Mỗi lần chúng tôi ra ngoài làm gì đều do lão thanh toán, tôi thấy hơi ngại nên giành thanh toán thì bị lão ngăn lại. Một lần tôi tranh thủ thanh toán lúc lão vào nhà vệ sinh, lúc quay ra, lão giận đến tái mặt.
Mua hai chai nước khoáng, đang định mở nắp thì nhướn mày nhìn lão, giả bộ yếu đuối: “Em mở không được.”
Lão đón lấy rồi vặn ra ngay, cắm ống hút cẩn thận rồi mới đưa tôi rồi còn vươn tay xoa đầu tôi, tâm trạng có vẻ phấn khởi lắm.
Đàn ông nhiều khi ấu trĩ thật đấy.
Có nghe nhưng tôi chỉ coi đó là một câu chuyện cười, cười khúc khích cả buổi.
Lúc đến đây mới biết đó là sự thực. Không hề nói quá chút nào!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

