01
Trưởng phòng là người hạnh phúc nhất trong số các bạn tôi. Từ nhỏ cha mẹ hòa thuận, nhận hết yêu thương, quan trọng nhất là trong nhà có tiền tấn, quả thực là phiên bản ngoài đời của tiểu công chúa trong hoạt hình Disney. Chị rất thiện lương, trong trường chúng tôi chỉ một con chó hoang, thuộc dạng có hộ khẩu thường trú, cứ đến giờ cơm là lại món men quanh nhà ăn. Con chó này rất tinh mắt, có kĩ năng phát hiện mùi nhân dân tệ, không để ý đến ai mà cứ bám lấy chị trưởng phòng. Chị đặt tên cho nó là Bạn Trai, ngày ngày mua thức ăn cho nó. Có một buổi tối mưa to, chị cầm ô đi tìm nó, lôi được nó từ dưới mương nước lên.
Nhà trường không cho phép nuôi cho trong phòng kí túc, chị không vận nó thẳng về quê nhà ở Cáp Nhĩ Tân. Cha chị là một nhà doanh nghiệp trung niên với tài khoản 9 con số, không có thú vui nào khác ngoài nuôi chó. Ông nuôi một con chó Corgi (ND: giống chó người dài chân ngắn), yêu quý nó như khuê nữ nhà mình, nghe nói cùng tông cùng tộc với con chó cưng của nữ hoàng Anh, huyết thống hoàng thất chính tông. Con chó hoang của chị trưởng phòng về Cáp Nhĩ Tân chưa được ba ngày đã cướp mất trinh tiết của người ta, nhà doanh nghiệp trung niên tức giận đến mức đứng không vững, chỉ nó mắng: “Mày là đồ súc sinh!”
Trưởng phòng còn cười ngây ngô với cha mình trong điện thoại: “Cha sắp lên chức ông ngoại rồi đấy!”
Cả phòng chúng tôi cười như điên.
Lúc mới vào đại học mọi người đều không quen nhau, nhưng trưởng phòng nhanh chóng nổi tiếng, vì vừa khai giảng được mấy ngày đã đánh nhau với người nằm giường tầng dưới một trận, nói chính xác là chị đánh người ta một trận, nguyên nhân không rõ. Chị ầm ĩ đòi chuyển ra ngoài, nhưng nhà trường quy định sinh viên năm nhất phải ở kí túc. Đúng lúc phòng chúng tôi còn một chỗ trống, chủ nhiệm lớp liền cho chị chuyển vào.
Khi đó ấn tượng của tôi đối với chị không được tốt lắm, cảm thấy chị là loại con nhà giàu lắm tiền khinh người. Tôi và chị bắt đầu thân nhau từ đợt nghỉ quốc khánh, trong phòng chỉ còn tôi và chị ở lại. Một hôm không có việc gì làm, chị gập laptop lại nói với tôi, Kiều Nhất, đi Clementi chơi đi (ND: một tổ hợp thương mại 2,7 héc ta ở thành phố Trường Sa/tỉnh Hồ Nam).
Khi đó tôi rất khiếp sợ, hình tượng của tôi là nữ thanh niên văn nghệ sĩ, văn nghệ sĩ sao lại thích Clementi được? Mấu chốt là, mẹ nó chứ, con nhà giàu mà cũng thích đi Clementi à?
Trong trí nhớ của tôi, đó là một buổi chiều rất nóng bức, trong khu trang phục chật hẹp, tôi và chị vừa đi dạo vừa trò chuyện, thỉnh thoảng thử một hai bộ quần áo, hi hi ha ha chê đối phương không có khiếu thẩm mĩ.
Kì thực chị rất tốt bụng, là kiểu lương thiện đơn thuần đặc trưng của hoa trong nhà kính. Chị kể cho tôi một chuyện, thời cấp ba lớp chị có một cậu bé học rất giỏi nhưng nhà nghèo không nộp được học phí chỉ có thể bỏ học. Chị rất kinh ngạc, học phí một học kì có hơn tám trăm, không đủ chị mua một đôi giày. Chị nói với giáo viên sau này chị sẽ đóng học phí giúp bạn đó. Nhà trường còn tổ chức một buổi tuyên dương việc này, hiệu trưởng gọi chị và cậu bé nọ lên bục để chị trao “tiền từ thiện” cho cậu bé. Chị còn rất tự hào, cảm thấy mình làm được một chuyện tốt. Nhưng từ đó cậu bé lại hân chị. Cậu bé nói với người khác, lúc chị đưa tiền cho cậu, cậu cảm thấy như bị cho một cái bạt tai trước mặt mọi người. Khi đó chị vẫn là một tiểu công chúa vô tâm, không thể hiểu được loại căm phẫn vì nhục nhã này.
Cha chị chạy đến Thái Lan trốn nợ không dám về, mẹ chị lại đột nhiên phát hiện ung thư vú, học kì đó đến lúc vào học mà chị không quay lại trường, thật sự đến bước đường cùng mới khóc gọi điện thoại cho chúng tôi vay tiền. Đúng lúc tôi vừa mới dịch tài liệu cho người ta, kiếm được món tiền đầu tiên trong đời, cầm về không động một xu nào chuyển khoản toàn bộ cho trưởng phòng. Cả phòng gom góp được năm mươi ngàn, chúng tôi vẫn là sinh viên, năm mươi ngàn không phải con số nhỏ. Trưởng phòng nhân được tiền nói một câu: “Chị viết giấy nợ, chị sẽ trả sớm nhất có thể”.
Tôi giận, nói chị đừng làm em buồn nôn nữa.
“Nhất định phải trả”. Chị nói: “Cha chị vừa xảy ra chuyện, ngày ngày chị thấy họ hàng bạn bè đều trở mặt vì tiền. Quan hệ có tốt đến mấy mà dính đến tiền đều sẽ biến chất”.
Lời này đúng, nhưng nói ra từ miệng chị lại khiến tôi hết sức xót xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

