Thần kinh Mạc Đình Kiên căng thẳng cả buổi tối, cuối cùng đã thả lỏng.
Anh ngồi hổm người xuống, vươn tay sờ đầu cô, vén lên nhánh tóc đang che lấy khuôn mặt cô, giọng nói hơi khàn mà rõ ràng từng chữ: “Hạ Diệp Chi, cuối cùng tìm được em.”
Mái tóc cô rối bời, áo thun trên người cũng nhăn nhúm lại, mồ hôi rịn đầy trán cô, đôi mắt cô như bao phủ bởi màn sương mù, giãy giụa yếu ớt nói: “Xéo đi…”
Anh có thể cảm nhận được cái trán nóng hổi đến kì lạ của cô
Vẻ mặt Mạc Đình Kiên trầm lại, vội ôm cô lên sải bước đi ra ngoài.
Người đàn bà trong lòng giống như một cái lò nhỏ đang thiêu đốt anh, dường như hơi khó chịu, cau chặt mày, hô hấp vừa suyễn vừa thở gấp, nhưng lại vô cùng ngoan ngoãn tin tưởng dựa khít vào lòng anh, không cử động gì, cũng không náo loạn.
Vẻ mắt Mạc Đình Kiên âm trầm, lửa giận trong lòng nhen nhóm bừng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

