Cố Tri Dân đuổi từ phía sau theo qua, thấy Mạc Đình Kiên đã đứng lại không bước tiếp nữa, nhìn theo tầm nhìn của anh ta liền hoảng sợ đến muốn rơi cả cặp kính: “Đây đây đây…đây là Hạ…?”
Cảm nhận được hơi thở âm u do Mạc Đình Kiên tỏa ra, Cố Tri Dân vội vàng im miệng, chuyển giọng nói: “không giống một chút nào, tôi nhìn giúp cậu nhé, đây tuyệt đối không phải vợ cậu đâu!”
Mạc Đình Kiên banh mặt không nói gì, Cố Tri Dân biết là anh đang đồng tình lời mình.
Thật ra anh ta hơi căng thẳng, anh cũng chưa gặp qua Hạ Diệp Chi mấy lần, nhưng cũng có thể nhìn ra bóng lưng này quá giống với Hạ Diệp Chi rồi, càng huống chi là Mạc Đình Kiên sớm chiều ở chung nhà với Hạ Diệp Chi, nhất định cũng nhìn ra.
Cố Tri Dân hồi hộp, dựa vào giao tình nhiều năm quen biết Mạc Đình Kiên của anh để phán đoán, Mạc Đình Kiên thật sự để ý đến Hạ Diệp Chi.
Tuy Hạ Diệp Chi lớn lên không đẹp, nhưng Mạc Đình Kiên cái người không bao giờ gần phụ nữ này có lẽ coi trọng vẻ đẹp tâm hồn của cô ấy mất rồi?
Cố Tri Dân cất bước đến, hơi lách người, giơ tay nắm lấy khuôn mặt người phụ nữ ấy quay lại, anh không đành lòng nên chỉ nhìn thoáng qua rồi vội dời tầm mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

