Tô Mạc Mạc không nín khóc, nấc một tiếng.
Cảm nhận được cô gái trong lòng run lên một cái rồi bất động, Thương Ngạn buông mi mắt.
Yên lặng vài giây.
Cô thối lui một chút rồi chậm chạp cúi đầu.
——
Thần trí của Tô Mạc Mạc bị tiếng nấc kéo về, hiện tại cô cảm thấy hơi mất mặt.
Một chuyện bình thường không lớn lao gì như vậy, sao cô có thể khóc lên chứ…… Rõ ràng thời gian ở viện điều dưỡng, có nhiều lúc còn khó chịu hơn vầy, nhưng cô không có khóc.
Mà cô cũng làm vậy thật, dần dần xem việc anh đối xử tốt với cô ở mọi mặt thành chuyện đương nhiên, chỉ mới làm trái một chút đã bực tức ……
Hơn nữa, hình như hồi nãy còn……
Cô đã đem suy nghĩ từ lâu thực hành trong thực tế.
Cô gái vừa khóc xong đang héo úa cúi đầu.
“Anh có đau không…… Thương Ngạn?”
“Đau.”
Thương Ngạn nhíu mày, rũ mắt nhìn cô.
“Đau muốn chết.”
Tô Mạc Mạc nhếch miệng, "Rất xin……”
“Vậy nên lần sau em muốn cắn anh thế nào cũng không sao —— nhưng đừng bao giờ khóc, được không.”
“……”
Tô Mạc Mạc ngây người ngẩng đầu nhìn anh.
Trên lông mi cong cong của cô gái còn mang theo vài giọt nước li ti.
Thương Ngạn thở dài.
Anh cúi người lần nữa, duỗi tay ôm lấy cô, trong giọng nói lộ ra sự dứt khoát.
“Hoặc là, khi nào em không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa, vậy em cứ tới trước mặt anh khóc —— khóc xong ba lần, em đào cái hố ngay tại chỗ rồi chôn anh xuống là được.”
Tô Mạc Mạc ngây ngẩn được anh ôm lấy, chóp mũi đặt ngay tại vết ẩm ướt trên xương quai xanh của anh.
Ngừng hai giây, Tô Mạc Mạc trợn to mắt, cánh mũi cô mấp máy, ngửi thêm nữa để xác nhận.
——
Mùi máu tươi thật nhạt.
Tô Mạc Mạc rất mẫn cảm với mùi hương này.
Cô bỗng dưng luống cuống.
Cô nhích ra đằng sau, “Có phải em cắn anh chảy máu không, anh ——”
Lời còn chưa dứt, sau cổ được một bàn tay ấm áp nâng lên, kéo về phía trước.
“Tô Mạc Mạc.”
Giọng nói bên tai rất không đứng đắn.
Tô Mạc Mạc dừng một chút, bất an im lặng, không dám cử động, để mặc người trước mặt áp người xuống, hoàn toàn ôm mình vào ngực.
Cô nghe thấy người nọ cười một tiếng thật nhẹ.
“Trước khi gặp được em, anh thuận buồm xuôi gió mười tám năm, không có vấn đề nào anh không giải quyết được, không có chuyện gì anh không hoàn thành tốt…… Em biết không?”
Tô Mạc Mạc ngẩn ra.
Cô gật đầu theo bản năng, “Biết.”
Thương Ngạn thở dài, nhưng lại nghe như tiếng cười.
“Chỉ là từ khi gặp được em…… Giống như một chuyện đơn giản như hôm nay vậy, sao anh lại làm như thế chứ?”
Tô Mạc Mạc dừng lại, cô muốn ngồi dậy, nhưng bị ôm lại.
“Đừng ngẩng đầu.”
“Tại sao?”
“…… Bởi vì anh không biết nhận lỗi.”
Thương Ngạn chậm rãi ôm chặt cô.
Anh lên tiếng bên tai cô, giọng rất trầm:
“Lần đầu tiên nhận lỗi, chắc hẳn nhìn rất ngớ ngẩn…… Không muốn em nhìn thấy.”
Hô hấp của Tô Mạc Mạc đình trệ.
Cô kinh ngạc nhìn qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)