Lúc Tô Mạc Mạc trở lại khu tự học, gương mặt nhỏ hơi nhăn lại, chân mày cũng khẽ nhíu, dáng vẻ ưu tư sầu não không thể giải quyết, trong lúc đi cũng không tập trung.
Do vậy, cô đã bỏ lỡ ánh mắt vô cùng phức tạp của Thương Ngạn nhìn cô khi cô quay về bàn.
“Có chuyện gì vậy?”
Thấy biểu cảm này của cô gái, Thương Ngạn cố nén cảm xúc táo bạo dưới đáy lòng, lên tiếng hỏi.
Tô Mạc Mạc nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay.
“Chủ nhiệm lớp gọi em và anh đến phòng đa chức năng của trường để dự họp —— là vì chuyện bình chọn người chủ trì cho ngày kỉ niệm thành lập trường cuối tháng này.”
Thương Ngạn rũ mắt.
“Ngay bây giờ?”
Tô Mạc Mạc chưa phát hiện sóng gió mãnh liệt che dấu trong lời của anh, chỉ chán nản gật đầu.
“Cũng không biết phải mất bao lâu.”
Nghĩ vậy, cô nhìn Thương Ngạn.
“Kết quả môn văn của anh không thể bị kéo xuống nữa, vậy nên nếu kết thúc sớm, chúng ta quay lại đây tự học đi?” Tô Mạc Mạc cúi đầu chồng quyển vở ghi chép lên cuốn sách giáo khoa, đặt qua góc bàn, “Mấy thứ này để lại đây vậy, chắc hẳn không mất nhiều thời gian lắm……”
“……”
Thương Ngạn trầm mặc vài giây, đứng dậy, khóe miệng hé ra.
“Được.”
Cặp mắt anh đảo qua người Tô Mạc Mạc rồi nhìn về phía trước.
Biểu cảm Tô Mạc Mạc không khỏi cứng đờ.
Qua hai giây, cô hồi thần lại, khó hiểu nhìn bóng dáng thon dài đang chậm rãi đi về phía ngoài.
…… Thật kì lạ.
Lúc nãy bị anh nhìn thoáng qua, tại sao lại đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo nhỉ?
Tô Mạc Mạc không nghĩ quá nhiều về vấn đề này, mơ hồ đi theo.
……
Phòng đa chức năng của Tam trung cũng là lễ đường nhỏ của trường, một sân khấu cộng với 500 cái ghế dựa, phân bố theo kiểu bậc thang từ ngoài cửa vào xuống bên dưới.
Đã ít người như thế, vậy mà còn gặp khuôn mặt quen thuộc ——
“Tô Mạc Mạc.”
Một giọng nam trong trẻo vang lên, ngay lập tức dẫn gần một nửa ánh mắt trong phòng đa chức năng về hướng cửa ra vào.
Tô Mạc Mạc đang cúi đầu, thận trọng bước xuống cầu thang với độ dốc rất thấp, nghe vậy thì ngước mắt lên theo bản năng.
Giữa hàng của khối 12, nam sinh vừa lên tiếng đứng lên, nụ cười chói mắt như ánh mặt trời tiến đến.
Nụ cười của người đó xán lạn đến mức gần như lóa mắt, hàm răng trắng như tuyết.
…… Một người vô cùng có sức hút.
Tô Mạc Mạc ngây người hai giây, nghĩ thầm.
Chờ khi cô lấy lại tinh thần, người đó đã dừng ở bậc thang bên dưới cách cô vài bậc.
Độ dốc của bậc thang vốn khá bằng phẳng, chiều cao của hai người lại chênh lệch, nên tuy đứng thấp hơn cô vài bậc thang, thoạt nhìn người đó vẫn cao hơn Tô Mạc Mạc một chút.
Hai người nhìn thẳng vào nhau, nụ cười của nam sinh càng thêm đẹp mắt.
“Anh đã đoán là em sẽ đến đây.”
Tô Mạc Mạc chần chờ vài giây, mới nhẹ giọng chào hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)