Nhìn Thương Ngạn đứng dậy rời đi trong nháy mắt, Tô Mạc Mạc ngừng thở, l*иg ngực bỗng dưng tê rần.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Trong đầu nhanh chóng nhớ lại cảnh tượng Tề Văn Duyệt đã miêu tả --
Xe cứu thương, máu nhỏ trên đất, cáng cứu thương nhiễm đỏ......
Trong một khắc nào đó, Tô Mạc Mạc cảm thấy não mình trống rỗng.
Cô gần như không hề nghĩ ngợi, tay chống ghế dài chuẩn bị đứng dậy cản lại --
"Thương Ngạn!"
"--"
Thanh âm xen lẫn tiếng nức nở của cô gái như một ổ khóa, kéo lại thân hình nam sinh trong nháy mắt.
Thương Ngạn xoay người.
Cạnh thành ghế đó không xa, đùi Tô Mạc Mạc đau không chịu được, vừa đứng dậy đã ngã sang bên cạnh.
Đồng tử Thương Ngạn co rút.
Anh sải bước dài đến đó theo bản năng, duỗi tay giữ chặt tay cô gái, đỡ cô lại.
Giữ vững cô một lần nữa, sắc mặt Thương Ngạn âm trầm.
Con ngươi đen nhánh ấm ức xen lẫn buồn bã và phẫn nộ trừng nam sinh.
Thương Ngạn bị con ngươi đẫm nước của cô gái nhìn chằm chằm như thế, khí thế trong bán kính tám mét ngay lập tức rút hết.
- -
Bàn tay đỡ sau eo cô không khỏi giảm bớt lực đạo.
Trầm mặc giằng co hai giây.
Thương Ngạn nhếch môi, khi lên tiếng, độc ác dưới đáy mắt đã trút hết, ngữ khí tràn đầy bất đắc dĩ.
"Nhóc con, em cứ làm sư phụ tức chết luôn đi, ha?"
Tô Mạc Mạc cứng đờ.
Vài giây sau, cô rũ mi, giọng rất nhỏ.
"Em muốn...... Ngồi xuống lại."
Thương Ngạn nghe lời, thật cẩn thận đỡ lấy eo cô, đặt người xuống ghế dài.
Anh vưa đứng dậy liền cảm thấy góc áo bị túm nhẹ lấy.
Thương Ngạn cúi đầu.
Một bàn tay trắng nõn bám chặt lấy phần áo đen dưới ngực anh, chủ nhân của bản tay ấy đang cúi đầu, mái tóc nâu hơi xoăn rũ xuống hai bên sườn mặt cô.
Cánh môi mím chặt đến trắng bệch.
Không biết có phải do vô cùng đau đớn hay không.
Thương Ngạn bất đắc dĩ, đành phải duỗi tay nắm nhẹ tay cô, nửa ngồi xổm xuống trước mặt cô gái.
- -
Nước mắt đã cố nén lại thấm ướt lông mi cong cong của cô.
"......"
Hô hấp Thương Ngạn chựng lại.
Dường như có một nhúm bông tắc giữa khí quản, khiến tim phổi anh đau như cắt.
Hung tợn vừa được áp xuống lại nổi lên.
Ngay lúc này, có vẻ cô gái nhạy cảm hơn bình thường, thậm chí không chờ biểu cảm của Thương Ngạn có bất kì biến hóa nào, cô duỗi tay ấn lên khuỷu tay nam sinh.
"Thầy đừng......"
Giọng cô có chút kinh hoảng, đôi mắt nai xinh đẹp giương lên, con ngươi đen nhánh ẩm ướt.
Thương Ngạn thở sâu, áp xuống tất cả mọi cảm xúc táo bạo trong lòng.
Sau đó anh thấp giọng nói: "Anh không làm gì hết."
"......"
Tô Mạc Mạc bất an nhìn anh.
Thương Ngạn giơ tay, ngồi xổm trước mặt, sờ vào tóc cô.
"Anh chỉ ở đây với em."
Bốn mắt nhìn nhau, sau vài giây, hình như cuối cùng cô gái cũng lấy được tín vật của đối phương.
Cô chậm rãi thở phào, một lần nữa cúi mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)