Trong mắt Tô Mạc Mạc toàn là mờ mịt.
Lệ Triết đến đây tìm Thương Ngạn đứng hình cách đó hai mét.
Không khí im lặng vài giây.
Lệ Triết sắp khóc ra nước mắt ——
"Ngạn ca, cậu cậu cậu...... Cậu không thể như vậy đâu Ngạn ca ——"
Thu hồi tầm mắt từ biểu cảm khó hiểu của cô gái, Thương Ngạn có phần tiếc nuối "hừ" một tiếng.
"Sao em không hiểu gì hết vậy, nhóc con."
Tô Mạc Mạc: "——?"
Lệ Triết: ".................."
Mẹ nó cầm thú!
Không đúng......
Là không bằng cầm thú!
Nhưng Lệ Triết nhiều lắm cũng chỉ dám nói lời này ở đáy lòng, trên mặt cậu ta chỉ có thể thống khổ nhìn nữ thần mỹ nhân bé bỏng của mình ngơ ngẩn nghe hết câu chuyện.
Thương Ngạn nuối tiếc xong, lúc này cũng đứng dậy, lười biếng cắm tay vào túi quần, liếc Lệ Triết.
Anh cười như không cười hỏi: "Cậu nói đi, tôi không thể như thế nào?"
Lệ Triết nghẹn khuất nhìn về phía Tô Mạc Mạc.
Sau đó mới quay lại nói, "Ngạn ca...... Tiểu Tô còn nhỏ đó, cậu không thể......"
"Mười bảy tuổi, không nhỏ."
Thương Ngạn cong khóe môi, cười nói một cách vô tâm.
"Cậu, cậu ấy mới 1 mét 5!"
Thương Ngạn cười khàn, nghiêng người, "Nhóc con, nói cho cậu ta là em rất cao."
Tuy rằng nghe không hiểu đoạn trước, nhưng chiều cao lại thuộc về vấn đề nguyên tắc của Tô Mạc Mạc, cô không chút do dự, bất mãn trừng Lệ Triết một cái.
"1 mét 58."
Lệ Triết: "............"
Nữ thần nhỏ đơn thuần của cậu ta, sau này có khả năng bị Ngạn ca không bằng cầm thú ôm vào ổ chăn mà vẫn còn khờ dại ngây thơ!
Lệ Triết ngẫm lại, cảm thấy mình đã tức giận muốn thăng thiên tại chỗ.
Thương Ngạn liếc Lệ Triết, khóe miệng nhếch lên.
"Nghe chưa."
"......" Lệ Triết tuyệt vọng lau mặt, ủ rũ cúi đầu, "Ngạn ca, chúng ta phải bắt đầu thi đấu hữu nghị với lớp ba rồi."
"Đi thôi."
Thương Ngạn nâng chân dài đi lên bậc thềm, vừa bước được bước đầu tiên, anh nhìn thoáng qua Tô Mạc Mạc.
"Lát nữa khi thi đấu, anh không muốn nhìn thấy em ở chỗ ngồi của bên đội bóng rổ của trường, ha?"
Tiếng cuối cùng phát ra rõ ràng chứa hàm ý uy hϊếp.
Tô Mạc Mạc nhăn chóp mũi.
"Sẽ không."
Cô rầu rĩ mềm giọng.
"Đánh gãy chân."
"......"
Giọng nói nhỏ nhẹ này khiến đôi mắt Thương Ngạn hoảng hốt và náo loạn như có động đất, cảm xúc không áp chế được dâng lên rồi hạ xuống, vuốt ve đáy lòng anh trở nên mềm mại vô cùng.
Đứng hình tại chỗ vài giây, anh mới chớp mắt, thấp giọng cười.
"...... Ngoan."
Nói xong, anh tiếp tục rời đi.
Lệ Triết thống khổ nhìn Tô Mạc Mạc một cái rồi đi theo.
Đến khi hai người đã đi khỏi, Tề Văn Duyệt lôi kéo bạn cùng bàn Liêu Lan Hinh bị hai vòng chạy chậm tra tấn đến mức mặt không còn chút máu đi đến.
Vẻ mặt cô nàng nghi ngờ đi đến trước mặt Tô Mạc Mạc.
Hai người đối diện nhau một lúc, Tề Văn Duyệt mới duỗi chân đá đôi giày trắng của Tô Mạc Mạc.
Tô Mạc Mạc: "......?"
Tề Văn Duyệt: "......"
Tô Mạc Mạc: "——??"
Tề Văn Duyệt không kìm được nữa, bước lên, thần bí hỏi: "Đây là ám hiệu gì đó với sư phụ của cậu sao, sao mình không hiểu vậy?"
Tô Mạc Mạc nghẹn lời.
Cô hiểu ra, không nhịn được rũ mặt cười, "Không phải...... Là thầy ấy uy hϊếp mình, không nghe lời sẽ đánh gãy chân."
Tề Văn Duyệt nghe thế sợ hãi cả kinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)