Uống thuốc xong, hai người trở về khách sạn.
Túc Nghệ chóng mặt nằm xuống giường, ôm một bên cánh tay của Chử Ưng, cọ cọ trong vô thức rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Chử Ưng để cho cô ôm mình, tay còn lại cố gắng kéo màn hình đọc tài liệu kế hoạch vừa được gửi tới.
Chử Ưng nhấn từ chối.
Chử phu nhân: "Con đang đâu vậy? Nhận điện đi."
Chử Ưng phân vân một lúc cũng không nghĩ ra tại sao mẹ mình lại có trong danh sách bạn bè trên Weixin, trước khi quen Túc Nghệ, anh cơ bản chỉ dùng phần mềm chat nội bộ của công ty và tin nhắn điện thoại.
Chử Ưng: "Ở Thượng Hải, không tiện."
Chử phu nhân: "Có gì mà không tiện, đang họp hay đang lái xe à?"
Chử Ưng: "Không ạ."
Đối phương nhanh chóng gửi lại yêu cầu gọi video, Chử Ưng vẫn tiếp tục từ chối.
Chử phu nhân gửi một nhãn dán tới hình một người phụ nữ chu mỏ khóc thút thít như mưa, hình như là ảnh cắt từ một phim truyền hình nào đó.
Mà người phụ nữ đang khóc ấy hiện tại chính là người đang nằm ngủ bên cạnh anh.
Anh ấn giữ tấm hình, chưa kịp lưu thì hình đã biến mất.
[Tin nhắn đã bị rút về]
Chử Ưng: "?"
Chử phu nhân: "Đó là gói biểu cảm mẹ tiện tay tải xuống thôi."
Bật cười trước thái độ cực lực đính chính làm rõ của mẫu thân đại nhân, Chử Ưng gõ bàn phím, gửi lại một chữ "vâng".
Chử phu nhân: "Chừng nào con về nhà?"
Chử Ưng: "Có chuyện gì ạ? Giờ mẹ cứ nói đi."
Chử phu nhân: "Hai hôm nữa là lễ mừng thọ của cụ Dương, cha con bảo con đi cùng nhà mình sang đó chúc thọ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)