Chử Ưng nhíu chặt lông mày.
Túc Nghệ chùi sạch nước mắt một lần nữa, nói chuyện bình thường: "Chờ em một chút, cảnh diễn hôm nay em vẫn chưa quay xong."
Chử Ưng nói: "Không được."
"Nhân viên đoàn phim chuẩn bị cảnh quay cũng rất vất vả mà, đừng lãng phí." Cô ngước mắt lên, đáy mắt long lanh, "Quay xong chúng ta về nhé."
Vừa nói xong liền có nhân viên đoàn phim tới gõ cửa: "Chị Nghệ ơi, ừm... đạo diễn Lý bảo em qua hỏi chị nghỉ ngơi đã ổn chưa?"
Sau khi Túc Nghệ đi rồi, Chử Ưng vẫn đứng ở chỗ cũ nhìn hai người ngồi trên sô pha.
"Ban nãy xảy ra chuyện gì?"
Chử Khê lắc đầu: "Em vẫn ngồi trong phòng hóa trang nãy giờ."
Chử Ưng nhíu mày không vui: "Em thì được tích sự gì."
Chử Khê: "???"
Chờ hai anh em chào hỏi nhau theo phương thức đặc biệt xong, Ngô Tuyết mới lên tiếng, thuật lại chuyện ban nãy một lần từ đầu chí cuối.
"Sao anh cô nghe xong chẳng thấy tức giận chút nào cả vậy?" Ngô Tuyết lẩm bẩm, "Ban nãy chị có mặt ở ngay đó suýt thì tức chết."
Chử Khê thì chậc chậc bảo: "Bao lâu nay thế mà không phát hiện ra dáng vẻ khi nổi giận của anh trai em lại đáng sợ như vậy."
"..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)