Chung quanh yên lặng một cách kỳ dị, ngay cả Từ Thiến Lam đang định lại lau bơ giúp Lâm Hà cũng ngẩn ra, một hồi sau mới hỏi: "Lâm tỷ, hôm nay là sinh nhật của chị à?"
"Không phải!" Lâm Hà tức lắm nhưng nhận ra giọng Túc Nghệ, chị ta không dám nói năng quá khó nghe, "Mau chùi giúp tôi đi!"
"Không phải sao?" Túc Nghệ chớp chớp mắt, tỏ vẻ vô tội, "Chẳng lẽ là em nhớ nhầm? Không thể nào."
"... Em nhớ nhầm rồi." Lâm Hà cười giả vờ ngoài mặt, "Hôm nay không phải sinh nhật chị."
"Ôi chao, ra là em nhớ nhầm thật." Túc Nghệ đi tìm giấy lau lau mấy cái trên mặt chị ta, thành công bóc được chiếc mi giả ra, nhịn cười nói tiếp, "Thật ngại quá, em với em gái cứ tưởng sẽ cho chị một bất ngờ thú vị cơ."
Ngô Tuyết lập tức đi gọi điện cho cửa hàng bánh ngọt, lúc đi tiện tay kéo luôn Chử Khê theo.
Ngày kết thúc cảnh quay của các diễn viên trong đoàn phim không giống nhau, diễn viên chính thì gần như đều phải ngày cuối cùng mới xong, loại diễn viên phụ đóng vai trò quan trọng như vai của Túc Nghệ thì cũng phải gần đóng máy mới hết cảnh quay, Từ Thiến Lam thì khác, vai diễn lộ mặt đi ngang qua thì quay xong là có thể đi được rồi, vậy nên phim mới quay được một nửa, vai của cô ta đã hết cảnh diễn.
Túc Nghệ khá là tò mò, chỉ là một vai diễn phụ nho nhỏ kết cảnh quay mà thôi, Lâm Hà sao lại đến mức ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này, dưới tay chị ta còn có vài nghệ sĩ nữa, có một, hai người xem chừng khá nổi, bình thường Lâm Hà vẫn hay đi với họ. Hồi mà cô và Lâm Hà vẫn còn hợp đồng, đối phương gần như mỗi tháng chỉ liên lạc với cô một lần.
Và phần lớn các lần đều là khuyên cô đi tiếp rượu.
Nhớ lại những ký ức không mấy tốt đẹp, cảm giác ghét Lâm Hà trong lòng trỗi dậy, dứt khoát quay lưng bỏ đi, lại ngồi với Lý Mẫn trao đổi chuyện quay phim.
"Em còn cần phải chỉ đạo diễn nữa sao," Lý Mẫn nói, "Quay tới hôm nay, trong đoàn phim này, em là người nhập vai tốt nhất."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)