Túc Nghệ bị tiếng chuông điện thoại đổ dồn gọi dậy.
Cô nằm nghiêng, bên hông có một bàn tay dầy rộng của đàn ông, sau lưng là một lồng ngực ấm áp.
Điều hòa đang mở, trên người cô vẫn đắp chiếc chăn bông dầy của khách sạn, ngoài trời bất chợt có cơn mưa nhỏ.
Sao mà thoải mái đến thế.
Thấy cô cựa mình, Chử Ưng mở mắt, đôi môi vuốt ve vành tai của cô: "Dậy rồi à?"
"Vâng." Môi Túc Nghệ bất giác mỉm cười, xoay người lại, hôn một cái dưới cằm anh rồi lấy tay che mặt.
Chử Ưng bật cười, kéo tay cô ra: "Che gì chứ?"
Không làm gì được, Túc Nghệ đành cọ mấy cái rồi ngoan ngoãn xuống giường đi mở cửa.
Ngô Tuyết thực sự không ngờ, người bình thường quay phim dậy còn sớm hơn trợ lý, hôm nay đã sắp muộn rồi vẫn còn chưa thấy có chút động tĩnh nào.
Đợi một lúc lâu, cuối cùng cửa cũng mở, chị vừa bật ra được một chữ "em" liền câm nín.
Người trong phòng tóc rối, má đỏ hồng, mặt cười ngây ngô, vẫn còn đang mặc áo choàng tắm rộng thùng thình, cổ đầy những đốm đỏ.
Nhìn là biết ngay chuyện gì đã xảy ra, thật là nóng bỏng.
Túc Nghệ lên tiếng trước: "Có việc gì ạ?"
"Em nói xem, đã mấy giờ rồi? Hôm nay em không tới phim trường à?" Ngô Tuyết nhỏ giọng lại, "Chị không làm ồn làm phiền giấc ngủ của ông chủ lớn đấy chứ?!"
"Mấy giờ rồi ạ?" Từ lúc ra khỏi giường cô vẫn chưa xem giờ, nghe Ngô Tuyết nhắc mới nhớ ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)