Chử Khê bị chặn họng mãi không thốt nên lời: "Cô, cô..."
Trong phòng tắm có tiếng nước chảy, Túc Nghệ dựa lưng vào sô pha: "Tôi tôi cái gì?"
"Đám nghệ sĩ nữ các cô lúc nào cũng muốn tiếp cận anh tôi!" Chử Khê nổi cáu, "Anh tôi không giống các người, anh ấy không chơi cái trò của người trong giới các người đâu!"
Túc Nghệ cười: "Giới chúng tôi có trò gì cơ?"
"Hầu ngủ lấy tài nguyên gì đó..."
Túc Nghệ đứng dậy, bỏ nho vào miệng: "Mấy thứ linh tinh này cô nghe ở đâu ra thế?"
"Linh tinh, linh tinh gì chứ," Chử Khê càng nói giọng càng nhỏ, "không phải tôi nghe tin vỉa hè là được, đó đều là chuyện tôi đã tự mình kinh qua!"
Túc Nghệ lén nhìn cửa phòng tắm, vẫn còn đang đóng, cô hạ giọng nói thật nhỏ, tỏ vẻ bất ngờ: "Cô ngủ với nghệ sĩ nam???"
Chử Khê hoảng hốt: "Cô nói bậy gì thế!"
"... Không phải cô nói là cô đã tự mình kinh qua rồi sao?"
"Là bạn trai cũ của tôi, không phải tôi!"
"Không phải anh ta là người bị ngủ đấy chứ?"
"..."
Hay thật, giờ bọn trẻ dám chơi quá.
"Lần trước cô đi quán bar cũng là vì chuyện này à?"
Chử Khê ngơ ngác: "Sao chị biết chuyện tôi đi quán bar?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)