"Pháp sư?" Chử Ưng nhíu mày, "Một phòng?"
Nhân viên lễ tân gật đầu: "Đúng vậy, thông tin chúng tôi có là anh đã đặt phòng tối thứ Năm, một phòng suit Pháp sư."
Túc Nghệ nhịn cười, đi lại hỏi: "Ổn chứ, pháp sư?"
Chử Ưng: "..."
Có nhân viên dẫn đường tới tận phòng, đưa tới cửa rồi mỉm cười rời đi.
Chử Ưng xách vali, quẹt thẻ mở cửa.
Vừa mở cửa phòng, có thứ gì đó từ từ bay ra, theo bản năng, anh đưa người che cho người phía sau.
Nhìn kỹ lại, hóa ra thứ bay ra là một quả bóng bay màu hồng nhạt.
Túc Nghệ cúi người len lên trước đẩy cửa ra, sửng sốt nhìn cảnh tượng trong phòng.
Rất nhiều bóng bay trên trần nhà, cạnh cửa còn có hoa hồng xếp hình trái tim, thấp thoáng thấy trên bàn có bày mấy chai rượu vang và thú bông.
Cảnh cầu hôn kinh điển.
Sắc mặt Chử Ưng chẳng mấy khi mới kích động được một lần, mắt hơi nheo nheo lại, lông mày cau chặt, vẻ mặt hoang mang.
Cuối cùng Túc Nghệ không nhịn nổi nữa, tì lên vai anh, cười rũ rượi.
Chử Ưng nghiêng đầu nhìn cô, tóc cô rung rung theo nhịp cười, mùi tóc càng thêm rõ ràng, vành tai lấp ló.
Anh vỗ nhẹ đầu cô mấy cái: "Trợ lý đặt, đừng cười."
Một câu mệnh lệnh, nói bằng giọng cười. Túc Nghệ thẳng người lên, cười càng tươi hơn, bước vào phòng trước.
Kết quả, vào rồi mới phát hiện ra chỗ sai.
Phòng này, sao lại có hai phòng ngủ!!!
Cô sang xem thử phòng đầu tiên, trên giường sạch sẽ, chỉ là phòng ngủ bình thường, còn trên chiếc giường ở một gian khác lại bày đầy hoa hồng, còn xếp một đôi gấu nhỏ ôm ấp nhau.
Thế rốt cuộc tại sao lại là phòng ngủ đôi chứ?!
Quả nhiên, Chử Ưng lại hỏi: "Muốn ngủ phòng nào?" Nói xong, anh cũng vào lần lượt xem thử rồi nói, "Phòng này có thể nhìn được toàn cảnh."
Phòng nào không quan trọng, quan trọng là muốn ngủ với anh!
Túc Nghệ trơ mắt nhìn anh kéo vali của cô vào gian phòng ngủ có thể nhìn được toàn cảnh.
Chử Ưng đi ra, thấy cô vẫn còn đứng: "Sao?"
Ngập ngừng bên môi một hồi, đến khi nói ra miệng lại thành: "Điện thoại bị mất, sợ Ngô Tuyết không liên lạc được với em sẽ sốt ruột."
Chử Ưng đưa điện thoại cho cô.
"Trong máy anh có."
Túc Nghệ ngạc nhiên: "Sao anh lại có được?"
Chử Ưng đáp: "Không phải cô ấy là người đại diện của em sao? Trước đây từng có gọi cho anh, tiện tay lưu luôn."
Cô ồ một tiếng, trong lòng mừng thầm, đưa tay nhận điện thoại.
Lần trước lưu số điện thoại cô nhập thẳng số vào rồi lưu, không lục xem danh bạ nên lần này mở ra mới biết, tên trong danh bạ của Chử Ưng đều cực kỳ ngắn gọn... ngoại trừ cô, tên của những người khác đều chỉ có một chữ, hơn nữa cũng không có nhiều số, không như Túc Nghệ, đã không nhớ số điện thoại lại còn quen nhiều người, danh bạ chắc phải dài gấp mười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)