Con bé Thắm rất nhanh đã quen thuộc nơi đây, trở thành tổng quản chăm lo mọi việc trong nhà. Lão Hành ngày ngày đi chèo đò, con bé ở nhà dọn dẹp cơm nước, từ trong ra ngoài đều tinh tươm cả.
Con bé phát hiện, lão Hành có nhiều điều khác thường lắm, tỷ như lão thường xuyên nhìn nó đến ngây ngẩn, như nhớ đến điều gì rồi lại đau lòng thở dài; tỷ như lão rất thích vươn tay xoa đầu nó, lúc vuốt ve đuôi tóc nhỏ xinh xinh, đôi mắt lão ăm ắp một tình cảm vô tận.
Con bé còn phát hiện, căn nhà tranh của lão tuy nhỏ nhưng vẫn có riêng một góc án thư rất chỉn chu, đặt ngay bên cạnh buồng ngủ, xung quanh treo vô vàn tranh vẽ. Thế nhưng, lạ kỳ là tranh nào của lão cũng chỉ họa một người con gái trạc tuổi 18,20 chắc là vô cùng xinh đẹp. Sở dĩ nó bảo chắc là, vì chẳng bức tranh nào lão vẽ khuôn mặt, nhưng để lão ông ngày ngày nghiêm trang, tĩnh lặng lại đến thế phải ôm lòng nhớ thương, ắt phải động lòng người.
Hôm nay lão Hành lại đi lái đò, con bé vào thư phòng quét tước dọn dẹp. Trong lúc lơ đãng, nó phát hiện ra một hộp gỗ nhỏ dưới gối của lão Hành, suốt mấy tháng lăn lộn ở đây, nó chưa bao giờ nhìn thấy. Trong lòng nổi cơn tò mò, nó nhẹ nhàng rút hộp kia ra.
Mặt ngoài hộp gỗ được chạm khắc một bông hoa to nở rộ bao trùm cả mặt trên nhưng có vẻ tay nghề người thợ làm không được khéo lắm. Cánh hoa to nhỏ không đều, có cánh còn bị gãy đoạn thế nhưng bề mặt lại bóng loáng, giống như được người vuốt ve ngàn vạn lần, mở cái khóa nhỏ, bên trong là bình son đỏ thẫm như máu. Con bé Thắm khẽ khàng vuốt ve hộp son gỗ, hình như đã rất nhiều năm, chất son không dùng bị khô cứng, nhưng con bé có thể tưởng tượng được, lúc đầu lọ son này ánh màu tươi đỏ, chắc hẳn tươi đẹp vô ngần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)