Một nhóm người đi vào trong nhà, hôm nay tất cả mọi người nhà họ Hạ đều có mặt đông đủ, ngay cả Lục Cẩn Vân đang ở cữ cũng xuống lầu.
Lục Cẩn Hoan vừa vào cửa đã chạm phải ánh mắt của Lục Cẩn Vân, khi cô nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Lục Cẩn Vân, đôi mắt to tràn đầy vẻ không thể tin nổi!
Trời đất ơi!
Sinh một đứa con sao lại thay đổi lớn như vậy?
Lục Cẩn Vân này trông ít nhất cũng già đi mười mấy tuổi, nhìn cái mặt vàng vọt kia kìa, giống như bị ngộ độc cà rốt vậy, quầng thâm mắt kia như bị người ta đánh, còn có những vết nám trên mặt, nhìn vài cái mà da gà da vịt nổi hết cả lên!
Sau này chắc cô không đến mức đó chứ?
Bây giờ Lục Cẩn Hoan tin tưởng nhất chính là Chíp Chíp, nghe thấy lời đảm bảo của nó thì hoàn toàn yên tâm.
(^.^)
Đại khái khoảng hai năm rưỡi Lục Cẩn Vân không gặp đứa em gái này rồi, chỉ một cái liếc mắt đã khiến trong lòng cô ta bùng lên ngọn lửa đố kỵ hừng hực!
Con nhỏ chết tiệt này ăn linh đan diệu dược gì rồi sao?
Sao da dẻ lại trở nên trắng trẻo mịn màng như vậy?
Hồi nhỏ cô ta đã hâm mộ con tiện nhân này lớn lên xinh đẹp, cô ta thường xuyên ảo tưởng nếu khuôn mặt này là của cô ta thì tốt biết mấy, nếu cô ta có khuôn mặt này, còn nhảy múa cái gì nữa? Dựa vào khuôn mặt này, đàn ông tốt đều tùy ý chọn lựa!
Không ngờ hơn hai năm không gặp, thế mà con tiện nhân này lại càng kiều diễm mê người hơn!
Lục Cẩn Hoan mỉm cười nhẹ với cô ta, nhanh chóng dời tầm mắt, cung kính chào hỏi hai vị trưởng bối trên ghế chủ tọa: “Cháu chào ông bà.”
“Cháu chào bác trai, bác gái.”
“Ơi, đứa trẻ ngoan, mau lại đây ngồi!”
Bà cụ Hoàng Thu Từ thích nhất là người có bề ngoài đẹp đẽ, không hổ danh con dâu khen cô bé này rất xinh, đây đâu chỉ là xinh thôi đâu, thế này cũng quá mọng nước rồi!
Xứng đáng với đứa cháu trai cả xuất sắc của bà!
Lục Cẩn Hoan ngoan ngoãn đi tới, ngồi ở vị trí phía dưới bà cụ.
Hạ Thiên Lâm cũng rất hài lòng với cô con dâu này, gia thế kém một chút, nhưng về ngoại hình thì bù đắp lại được, lần này ông phải để cho những kẻ muốn xem trò cười nhà bọn họ nhìn cho kỹ, tuy con trai ông tuổi tác đã lớn lại còn có bệnh kín.
Nhưng vẫn cứ cưới được cô gái mười tám tuổi như thường!
“Ông thông gia, bà thông gia, không ngờ hai nhà chúng ta lại có duyên như vậy, hai đứa con gái của ông bà gả cho hai đứa con trai của tôi, sau này chúng ta thân càng thêm thân!”
Lục Chiêu cười gượng gạo: “Vâng, chúng tôi làm cha làm mẹ đều là vì con cái, từ nhỏ đứa con gái út này của tôi đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, gả đến nhà họ Hạ, làm chị em dâu với chị gái nó, tôi cũng yên tâm rồi!”
Hai gia đình khách sáo một hồi, liền bàn đến sính lễ và tiệc cưới.
Nhà họ Hạ đưa tám trăm tám mươi đồng tiền sính lễ, tam chuyển nhất hưởng, ngoài ra còn hứa hẹn sẽ sắp xếp cho Lục Cẩn Hoan một công việc chính thức!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
