Cô đến Kinh Thị mấy ngày rồi, vẫn chưa gặp được Lục Cẩn Vân đâu!
Lục Cẩn Hoan quyết định đợi đăng kí kết hôn xong đến nhà họ Hạ gặp trưởng bối, nhất định phải quan tâm chăm sóc người chị gái tốt của cô!
Quá trình đăng kí kết hôn vô cùng thuận lợi, chưa đầy năm phút, nhân viên hộ tịch đã làm xong đăng ký cho bọn họ, sau đó đóng “cộp cộp” lên hai con dấu đỏ tươi, chứng nhận kết hôn đã làm xong.
Hạ Tòng Nam nâng niu chứng nhận kết hôn nhìn một hồi, khi anh nhìn thấy tên mình và tên cô gái nhỏ nằm sát cạnh nhau, trong lòng chua xót lại ngọt ngào, anh cảm thấy cuộc đời mình đã viên mãn rồi!
Anh còn tưởng cả đời này mình sẽ cô độc một mình, không ngờ rốt cuộc ông trời cũng rủ lòng thương anh, gửi đến cho anh một người tâm đầu ý hợp.
Chỉ là ngày tháng năm sinh của bọn họ trên đó trông có chút chướng mắt, anh sinh đầu tháng 5 năm 1947, vợ nhỏ của anh sinh tháng 2 năm 1958, bọn họ kém nhau ròng rã 11 tuổi!
Lục Cẩn Hoan không để ý những thứ này, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng cùng anh động phòng, như vậy cô có thể nhận được phần thưởng, mua Thuốc Tăng Tài Nghệ mà cô hằng mong ước rồi!
Trưa ngày đăng kí kết hôn, nhà họ Hạ chính thức mời Lục Chiêu và Lý Hải Lệ đến nhà, bàn bạc chuyện cưới xin.
Lục Chiêu không có yêu cầu gì đối với tiệc cưới, ông chỉ có đứa con gái ruột này, đã chọn con đường “gả xa trèo cao”, ông có thể tham gia hôn lễ của con gái đã vô cùng mãn nguyện rồi, điều ông quan tâm là vinh quang sau này.
Lục Chiêu không có ý kiến, Lý Hải Lệ lại càng không có ý kiến, cũng không phải con ruột bà ta, tiệc cưới có náo nhiệt hay không thì liên quan gì đến bà ta?
Bà ta chỉ quan tâm nhà họ Hạ đưa bao nhiêu sính lễ!
Lúc trước Lục Cẩn Vân kết hôn, nhà họ Hạ đưa sáu trăm sáu mươi đồng, bà ta hồi môn ba trăm đồng, con nhỏ chết tiệt này kết hôn bà ta cũng không đòi nhiều, gấp đôi là được.
Dù sao con rể ruột của bà ta là người đàn ông bình thường, sáu trăm sáu mươi đồng coi như sính lễ gả cao rồi, nhưng chồng của con nhỏ chết tiệt này lại có khiếm khuyết, gấp đôi lên bà ta còn cảm thấy lỗ vốn đấy!
Lục Cẩn Hoan không biết suy nghĩ lúc này của bà ta, nhưng cô hiểu người phụ nữ này.
Nói xong, cô bước nhanh hai bước, chạy đến bên cạnh Hạ Tòng Nam.
Quả nhiên Lý Hải Lệ lập tức tắt lửa, đúng là bà ta tham tiền, nhưng bà ta cũng không ngốc, mua đứt bán đoạn sao bằng nước chảy đá mòn?
Bà ta còn có con trai, con trai mới là chỗ dựa sau này của bà ta!
Thôi bỏ đi, dù sao trong lòng con nhỏ chết tiệt kia vẫn có lão Lục nhà bà ta, đợi cô đứng vững ở nhà họ Hạ, lại bảo lão Lục viết thêm mấy bức thư than nghèo kể khổ là được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)