"Cảm ơn ông đã nhắc nhở, sắp đến giờ làm rồi, tôi đi tìm hiểu tình hình hầm rượu trước." Tô Loan quả thực cần thời gian để tìm hiểu tình hình hầm rượu, dù sao cô đã bỏ ra những thứ này, mục đích chính là vì nhiệm vụ thứ ba.
Và cô có ý định này, cũng không phải ý định nhất thời, mà đã có từ lâu.
Ý định này đến từ người phục vụ.
Tối hôm qua gần 12 giờ, cô đã đưa cho người phục vụ toàn bộ số tiền boa mình nhận được, vì cô may mắn, gặp được một vị khách đại gia, nên số tiền boa đó lên đến hơn 3000.
Có lẽ là cho quá nhiều, nên người phục vụ đã chủ động đề cập với cô thông tin mà cô quan tâm, về "chai rượu đắt nhất" của quán rượu.
"Tôi biết cô muốn gì, nể mặt số tiền cô đã cho tôi hai ngày nay, tôi có thể nói cho cô một bí mật... hầm rượu và quán rượu giống nhau, cứ đến 12 giờ, sẽ trở nên khác biệt."
Sau khi người phục vụ nói xong câu đó, thì chỉ vào một bức tường của quán rượu.
Tô Loan đã dành thời gian nghiên cứu bức tường đó, trên tường treo rất nhiều tranh sơn dầu, có tranh phong cảnh, có tranh chân dung, cũng có tranh tĩnh vật.
Trong đó có một bức tranh vẽ một chai rượu, một chai rượu có cổ chai được chạm nổi hoa văn, thân chai in những hoa văn phức tạp.
Và chai rượu này, Tô Loan chưa từng thấy trong tủ rượu.
...
Công việc của quản lý hầm rượu thực ra rất nhàn hạ, Tô Loan chỉ vào hầm rượu kiểm kê số lượng tất cả các loại rượu lúc đầu, sau đó chỉ cần ngồi ở cửa làm người gác cổng.
Thỉnh thoảng có vài NPC đến lấy rượu, cô chỉ cần ghi lại thông tin lấy rượu, rồi tự mình vào hầm rượu lấy ra số lượng và loại rượu tương ứng là được.
Làm việc cho đến 12 giờ đêm, ông chủ quán rượu tươi cười đi tới.
"Mệt rồi phải không? Có thể tan làm rồi, về nghỉ ngơi sớm đi."
Tất nhiên Tô Loan muốn ở lại, vì cô biết, thứ mình muốn tìm sắp xuất hiện rồi, nhưng cô cũng không ngốc đến mức đối đầu với ông chủ quán rượu.
"Cảm ơn ông chủ quan tâm, vậy tôi về nghỉ ngơi trước đây." Dứt lời, Tô Loan thật sự ra vẻ chuẩn bị rời đi.
Nhưng thực tế, Tô Loan đã sớm tìm được một chỗ ẩn nấp gần hầm rượu, nhân lúc ông chủ quay người, cô đã trốn vào đó.
"Soạt..."
"Két..."
Cách đó không xa truyền ra tiếng mở cửa yếu ớt, không lâu sau, cửa đã được đóng lại.
Tô Loan nhìn đồng hồ quả quýt trên tay: 12 giờ 10 phút.
Tô Loan cũng không vội, chỉ im lặng chờ ở cửa.
Thấy nửa tiếng đã trôi qua, bên hầm rượu vẫn không có động tĩnh gì, ngay lúc Tô Loan đang suy nghĩ có nên thử vào hầm rượu hay không, phía sau bên cạnh truyền đến tiếng nói chuyện...
"Rượu Thanh Đằng hôm kia ngon thật."
"Thôi đi ông, rượu Thanh Đằng là loại khó uống nhất, không chấp nhận phản bác, tôi thấy ông là cứ đồ miễn phí là thấy thơm thôi!"
"Tiếc quá đi, ông chủ không cho chúng ta uống nhiều..."
"Ha ha, anh còn muốn uống bao nhiêu nữa? Anh có đủ tiền để uống không?"
"Thôi thôi, khó khăn lắm mới có cơ hội uống rượu giảm giá 30%, mọi người đừng lãng phí thời gian nữa, nghĩ đến mấy tên quản lý ngốc nghếch kia phải trả một nửa tiền cho chúng ta là tôi lại vui ha ha ha!"
Tô Loan nghe cuộc đối thoại của họ nhất thời không phản ứng lại, cho đến khi một luồng khí rượu nồng nặc ập đến, cô không khỏi che miệng mũi, sau đó qua khe hở của chỗ ẩn nấp nhìn ra ngoài, kết quả là thấy một đám quỷ thiếu tay thiếu chân lơ lửng đi về phía hầm rượu.
*Chu Bái Bì: một nhân vật địa chủ gian ác trong tiểu thuyết Trung Quốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)