Rõ ràng ông ta không nói gì cả, sao cô lại tỏ ra như biết hết mọi chuyện vậy?
Đây mà là người mới sao?
Chẳng lẽ cô là giun trong bụng mình à?
Không chỉ Lý Thượng kinh ngạc, Liễu Mai nghe mà cũng ngơ ngác.
Rõ ràng mọi người cùng là người mới, sao cảm giác chênh lệch lớn thế này?
Tô Loan nhìn bộ dạng của Lý Thượng là biết mình đoán đúng rồi. Để tránh kích động người ta quá mức, lỡ đâu Lý Thượng thật sự nổi giận, bất chấp tất cả quay đầu bỏ đi, nên Tô Loan không hỏi thêm những chuyện liên quan đến nhiệm vụ nữa, mà chuyển sang hỏi những thông tin khác về Vực Sâu.
Đối với những thông tin cơ bản về Vực Sâu, Lý Thượng có thể nói là hỏi gì đáp nấy.
Ví dụ như sau khi trở về thế giới thực, họ không hoàn toàn thoát khỏi Vực Sâu, mà cứ mỗi tháng phải vào phó bản Vực Sâu một lần, nếu không chủ động vào cũng sẽ bị cưỡng chế tiến vào.
Ngoài ra, sau khi họ trở về thế giới thực, vòng tay sẽ tạm thời biến mất, nhưng mọi thông tin của Vực Sâu đều có thể xem trên ứng dụng mà họ bị buộc phải tải xuống, bất kể là đổi điểm lấy vật phẩm, hay chọn vào phó bản, hoặc là lướt diễn đàn Vực Sâu, đều có thể thực hiện trên ứng dụng.
Đến khi Tô Loan cảm thấy mình đã hiểu kha khá, cô mới ra điều kiện: "Tôi cần một vật phẩm bảo mệnh, ngoài ra, tôi cũng cần ông giúp tôi một việc."
"Hai người chắc chắn muốn đổi việc cho nhau?"
"Chắc chắn."
"Anh cứ nói là có đổi được không đi!"
Tô Loan khẽ nhíu mày, sợ rằng cơ hội khó khăn lắm mới có được sẽ bị hỏng bét chỉ vì một câu nói của người này.
Nhưng may là người phục vụ không hề tức giận, mà lấy ra hai bản xác nhận công việc mà họ đã ký trước đó xé đi, sau đó hai người viết lại hai bản mới.
"Trương Vũ từ hôm nay sẽ đảm nhận chức vụ phục vụ tại quán rượu số 5."
Nếu nói trước đây anh ta thích công việc quản lý hầm rượu đến mức nào, thì sau này lại chán ghét đến mức đó, bây giờ có cơ hội đổi việc, quả thực anh ta cầu còn không được!
Nghĩ đến đây, anh ta quay đầu lại cảm kích nhìn Lý Thượng n.
Trương Vũ: "Cảm ơn ông đã giúp tôi đổi việc."
Lý Thượng: "Ha ha, không cần cảm ơn." Đúng là một tên ngốc, bị người ta bán đứng còn nói cảm ơn.
Sau khi Trương Vũ rời đi, Lý Thượng nhìn Tô Loan, Tô Loan dẫn ông ta đến trước tủ đựng đồ, rồi từ trong đó lấy ra hai chai rượu.
"Hai chai này cộng lại ít nhất 10000, ông tự tìm cơ hội bán cho khách, dù có nhân đôi được hay không, chắc cũng đủ để ông hoàn thành nhiệm vụ."
Lý Thượng vô cùng kinh ngạc, không ngờ trong tay Tô Loan lại có thứ quý giá như vậy.
Quả nhiên, người chơi này không đơn giản.
Ông ta cũng không khách sáo, nhận luôn hai chai rượu, dù sao trước đó ông ta đã thương lượng xong với Tô Loan, ông ta cho Tô Loan một vật phẩm bảo mệnh, và giúp cô thuyết phục Trương Vũ đổi việc, còn thứ Tô Loan phải trả là hai chai rượu trị giá 10000 này.
Còn về việc làm thế nào để thuyết phục Trương Vũ ghi tên ông ta lên hóa đơn, đó là chuyện của riêng Lý Thượng.
"Cô muốn làm nhiệm vụ thứ ba?"
"Ừm." Mục đích của cô quá rõ ràng, chắc chắn người chơi cũ nhìn một cái là ra, cũng không cần phải giấu giếm.
"Chắc chắn nhiệm vụ thứ ba rất nguy hiểm, cô..." Lý Thượng tốt bụng muốn nhắc nhở một câu, nhưng thấy dáng vẻ bình tĩnh lạnh lùng của Tô Loan, lập tức cảm thấy có lẽ mình đã lo lắng thừa.
Tuy người trước mắt ông ta đúng là một người chơi mới, nhưng độ tinh ranh lại không kém người chơi cũ là bao, những chuyện ông ta có thể nghĩ đến, cô chắc chắn cũng có thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

