Rất nhanh sau đó, Đậu Khấu đã quay lại, dâng tờ danh sách lên cho Triệu Lệnh Di với vẻ mặt vô cùng đắc ý: "Điện hạ, nô tỳ đã ghi chép lại hết rồi, không sót một tên nào ạ!"
Đám tiến sĩ ngu muội này, mới chỉ đỗ đạt chứ chưa hề được phong quan tiến chức, vậy mà đã dám to gan lớn mật bình phẩm Thất công chúa của bọn họ ngay giữa yến tiệc, đúng là chê mạng mình quá dài rồi.
Triệu Lệnh Di nhận lấy danh sách, lướt mắt nhìn qua loa vài cái rồi hờ hững đặt sang một bên. Nàng khẽ nâng đôi mắt phượng, xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh đưa mắt nhìn xuống đám đông ồn ào bên dưới, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Đậu Khấu lại tiếp tục tỏ ra hiểu ý, ân cần bẩm báo: "Điện hạ, nô tỳ vừa mới nghe ngóng được, vị Tân khoa Thám hoa lang năm nay mang họ Tô. Hôm nay ngài ấy mặc một thân hồng bào, trên mũ quan còn cài một đóa hoa tươi."
Vừa vặn lúc ấy có một cơn gió nhẹ thổi qua làm tung bay tấm rèm lụa. Triệu Lệnh Di liếc mắt một cái liền bắt gặp bóng dáng nam nhân dưới lầu. Người nọ khoác nam y đỏ thẫm, dáng dấp cao ráo ngọc thụ lâm phong, khí chất xuất chúng vô song. Chỉ tiếc là khoảng cách hơi xa nên nàng không nhìn rõ được diện mạo.
Nàng nổi lên hứng thú, phân phó: "Đỡ bổn cung xuống dưới xem thử."
Đậu Khấu lập tức tiến lên dìu chủ tử. Ban nãy nàng ấy cũng đã lén nhìn trộm vài lần, vị Tô Diên Tự kia quả thực vô cùng tuấn tú, nàng dám chắc điện hạ nhà mình nhất định sẽ ưng mắt.
-
Ngay khoảnh khắc Triệu Lệnh Di bước ra khỏi gác lầu, những kẻ nhận ra thân phận của nàng ở xung quanh đều vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ: "Cung nghênh Thất công chúa!"
Đám công tử thế gia và thiên kim quý nữ này tuy sau lưng luôn miệng bàn tán về nàng, nhưng khi đối diện trực tiếp thì lại chẳng ai dám ngẩng đầu lên nhìn. Bọn họ chỉ sợ lỡ lời mạo phạm vị tiểu tổ tông này thì lại rước họa vào thân.
Nhưng các vị tân khoa tiến sĩ thì lại khác. Bọn họ vốn biết rất ít về nàng, lại thêm hơi men trong người, nên khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo của vị công chúa này, hai mắt ai nấy đều trợn tròn, ánh nhìn dán chặt không thể dứt ra được. Có người thậm chí còn bất giác nín thở, ngẩn ngơ nhìn Triệu Lệnh Di lướt qua trước mặt mình.
Một tuyệt sắc giai nhân quốc sắc thiên hương thế này, dẫu tính tình có kiêu căng ngạo mạn một chút... thì cũng là điều có thể thấu hiểu và tha thứ được.
Sắc đẹp làm mờ lý trí, những kẻ ban nãy còn thề non hẹn biển rằng tuyệt đối không để Thất công chúa để mắt tới, giờ phút này lại âm thầm ưỡn thẳng lưng, tranh nhau thể hiện hòng thu hút sự chú ý của nàng.
Thế nhưng, Triệu Lệnh Di lại lướt qua tất cả bọn họ, từng bước từng bước tiến về phía trước, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt bóng dáng mà nàng đã để mắt tới khi còn ở trên gác lầu.
"Ngươi chính là Tân khoa Thám hoa Tô Diên Tự sao?"
Triệu Lệnh Di không nhìn rõ được diện mạo của hắn, chỉ thấy được nụ hoa màu phấn hồng cài trên mũ quan. Nàng rũ mắt liếc nhìn ống tay áo của mình một cái, trùng hợp thay lại cùng một màu.
Nàng lập tức nhíu mày, ra lệnh: "Ngươi ngẩng đầu lên cho bổn cung nhìn xem."
Dưới ánh mắt dò xét của Triệu Lệnh Di, Tô Diên Tự từ từ ngẩng đầu lên.
Trước khi đến dự tiệc, ân sư đã từng căn dặn hắn rằng, hiện tại thánh chỉ phong quan vẫn chưa ban xuống, mà khách khứa trong buổi yến tiệc hôm nay toàn là vương tôn quý tộc, tuyệt đối không được đắc tội. Thái độ phải luôn giữ chừng mực, khiêm nhường, đặc biệt là với vị công chúa đang đứng trước mặt này.
Chính vì vậy, hắn chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút để tránh việc nhìn thẳng vào mắt Thất công chúa.
Thấy thế, Triệu Lệnh Di khẽ nhướng mày, bước tới gần thêm hai bước. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo của nàng trực tiếp nâng cằm hắn lên. Đến lúc này, nàng mới nhìn rõ được dung mạo của nam nhân trước mặt, trong đáy mắt xẹt qua một tia sáng rực rỡ.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, khóe môi nàng lại trễ xuống, buông lời chê bai đầy khinh khỉnh: "Thiên hạ đồn đại Tân khoa Thám hoa lang tài mạo song toàn, nhưng bổn cung thấy... cũng chỉ đến thế mà thôi."
[Môi hồng răng trắng, quả thực là người còn kiều diễm hơn cả hoa.]
Tô Diên Tự: "?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
