Khổng Thôn trưởng đành phải ho khan hai tiếng để che giấu sự bối rối của mình. Ánh mắt người trong thôn nhìn Cảnh Duyệt đều lộ ra vẻ sợ hãi, trong lòng thầm hạ quyết tâm, lúc về nhất định phải cảnh cáo người nhà tuyệt đối đừng trêu chọc vào vị sát thần này.
“Người nhà họ Chu, con dâu Hoắc gia nói cũng không sai, chỉ có thể trách bản thân các ngươi miệng tiện tay tiện. Đây cũng là một bài học cho các ngươi, lần sau đừng có không có việc gì lại đi gây sự.
Mau khiêng về tìm thầy thuốc trong thôn đến chữa trị đi, may mà hiện tại không có chiến sự, nếu không các ngươi sẽ bị quân pháp xử trí. Giải tán, giải tán hết đi, ai làm việc nấy đi.”
Khổng Thôn trưởng nói xong, chắp hai tay sau lưng, sải bước đi khỏi nơi này đầu tiên. Dân làng thấy không còn náo nhiệt để xem, cũng lục tục rời đi.
Còn có một vài nam tử giao hảo với Chu gia, hỗ trợ khiêng bốn huynh đệ Chu gia về nhà. Người Chu gia hiện tại một chữ cũng không dám hé răng, sợ Cảnh Duyệt lại cho họ một trận đòn nhừ tử.
Cảnh Duyệt quay đầu lại, vốn định xem ánh mắt sợ hãi hay ghét bỏ của ba người Hoắc gia đối với mình, không ngờ lại bắt gặp ba đôi mắt sáng lấp lánh. Mỗi đôi mắt đều tràn ngập sự sùng bái, niềm vui sướng trong mắt càng không thể gạt người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
