Chỉ cần nói thế là đủ để dọa cô bỏ đi. Giọng anh trầm khàn, vang lên giữa tiếng xe cán qua đường vang vọng không xa, Phùng Mạn quả thực hơi ngỡ ngàng người này sao tự dưng...
Nhưng đúng lúc ấy, cô liếc thấy chiếc xe tải màu xanh quân đội vừa lướt qua ban nãy, lập tức hiểu ra điều gì đó. Môi cong lên, ánh mắt sáng rỡ: “Được thôi, mở một phòng, em ở với anh.”
Người quay đi là cô, dứt khoát thoải mái, còn kẻ đứng sững lại thì chính là người đàn ông khi nãy còn điềm nhiên trấn tĩnh.
Trình Lãng: “...?”
Khách sạn Hồng Tinh được cải tạo từ nhà nghỉ Hồng Tinh hai mươi năm trước. Ngày xưa cũng thuộc hàng oách xà lách, chỉ có đơn vị nhà nước hay xí nghiệp quốc doanh mới có giấy giới thiệu để vào ở. Giờ đây, tòa nhà bốn tầng đã bong tróc loang lổ nhưng sảnh lớn vẫn còn giữ được phần nào dáng vẻ huy hoàng thuở nào: không gian rộng rãi, bài trí tinh tế, chỉ là hơi cũ kỹ, chiếc đồng hồ treo tường cũng đã rỉ sét loang lổ.
Tiếng bước chân trầm ổn của đàn ông vang lên sau lưng, Phùng Mạn nghe thấy anh đang làm thủ tục ở quầy lễ tân, quả nhiên chỉ lấy một phòng. Đợi Trình Lãng cầm chìa khóa xong, cô lặng lẽ theo sau lên lầu.
Phòng 206 nằm chính giữa hành lang, phòng hơi cũ nhưng dọn dẹp khá sạch sẽ. Phùng Mạn đảo mắt nhìn quanh, tạm hài lòng. Thậm chí tiền phòng cũng do Trình Lãng trả, cô lại tiết kiệm được một khoản.
Người đàn ông trước mắt cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm như nổi sóng, ánh nhìn dao động như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy người con gái luôn miệng gọi mình là "chồng chưa cưới" này: “Em...”
Phùng Mạn nghe thấy tiếng sập cửa, vội vàng gọi với theo: “Nhớ lấy nước nóng rồi mang về nhé, đừng đi nhầm chỗ!” Nghĩ đến cảnh lúc nãy ở dưới sảnh bị anh dọa cho một trận, Phùng Mạn lập tức thấy hả dạ. Ai trêu ai, còn chưa biết đâu!
Quả nhiên, tối hôm đó, đúng như cô đoán, Trình Lãng không quay về ngủ trong phòng. Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên ắng, anh lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một câu lạnh nhạt: “Tự khóa cửa cẩn thận.”
Phùng Mạn độc chiếm chiếc giường đôi trong phòng, có lẽ đây là đêm đầu tiên kể từ lúc xuyên không đến giờ cô ngủ ngon đến thế. Sáng sớm, ánh mặt trời bị rèm cửa bị gió thổi tung chia thành từng mảng sáng tối, vài tia sáng lọt vào, lấp lánh nơi khóe mắt đuôi mày, soi lên khuôn mặt yên bình khi ngủ của cô.
Bị ánh nắng gọi dậy, cảm giác đúng là quá tuyệt. Phùng Mạn lưu luyến chẳng muốn rời giường nhưng vẫn nhớ đến chuyện dưới lầu.
Cô lẹp xẹp mang dép ra cửa sổ, vừa cúi đầu nhìn xuống, đã thấy người đàn ông đang đứng cạnh chiếc xe tải màu lam, tay cầm điếu thuốc, ánh mắt lại dán chặt vào tấm bạt phủ thùng xe, như đang dò xét gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


