Cô đeo chiếc túi vải mới, do thím Tú Phân dùng vải vụn khâu giúp, dưới sự chỉ dẫn của cô thì thành phẩm mang đậm phong cách đồng quê, nhìn rất thanh thoát.
Mua xong, Phùng Mạn không dám nấn ná, vội vàng quay lại khoang lái: “Đi thôi.”
Trình Lãng thu mắt khỏi gương chiếu hậu, khởi động lại xe.
Có lẽ muốn tranh thủ thời gian, đêm hôm đó Trình Lãng tiếp tục chạy xe xuyên đêm. Phùng Mạn rất khâm phục người đàn ông rắn rỏi này. Đến khuya cô đã díp mắt, thỉnh thoảng mới ngửi thấy mùi khói thuốc, biết ngay là anh đang hút để giữ tỉnh táo.
Suốt cả hành trình, Trình Lãng không nói nhiều, phần lớn thời gian im lặng, chỉ lấy thuốc lá để chống cơn buồn ngủ. Tài xế lái đường dài thường vậy, nhất là đi đêm dễ lơ mơ, thần trí mơ hồ chỉ còn trông vào nicotine để kích thích thần kinh.
Khi Phùng Mạn mở mắt ra thì trời đã hửng sáng, xung quanh lác đác tiếng gà gáy, âm thanh uể oải như đánh thức cả thôn làng. Từ xa, sương trắng dâng lên trong rừng núi, chắc hẳn là bếp nhà ai đã nổi lửa nấu bữa sáng.
“Anh không nghỉ một chút à?” Phùng Mạn vừa ngáp vừa hỏi. Cô đoán hàng hóa trên xe khá có giá, nên Trình Lãng không dễ dừng xe ở nơi lạ, đề phòng mất trộm.
“Chút nữa đỗ ven đường.” Anh đáp, giọng mang theo chút mệt mỏi sau một đêm không ngủ.
Xe tải màu lam rời khỏi quốc lộ, dừng bên đường phụ. Phùng Mạn gặm bánh cốm dự trữ, cố gắng nhai thật khẽ, thỉnh thoảng liếc nhìn người đàn ông đang chợp mắt bên cạnh. Giờ đã sáng rõ, Trình Lãng tựa lưng nhắm mắt, hàng lông mày sắc lạnh thường ngày giờ dịu lại đôi phần.
Ăn sáng xong, Phùng Mạn ngồi không buồn tay, đưa mắt nhìn quanh. Trong tiếng gió rì rào, ánh nhìn của cô dừng lại ở gương chiếu hậu. Một góc bạt sau xe bị gió thổi tung, phập phồng như sóng nước.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu ra vì sao mình lại bị phát hiện. Trình Lãng chỉ chợp mắt vài tiếng rồi tỉnh hẳn. Chiếc xe lại tiếp tục lên đường. Dọc đường không có gì chơi, Phùng Mạn bèn lấy việc soi gương chiếu hậu làm trò tiêu khiển. Quốc lộ thưa xe, thỉnh thoảng mới thấy xe khách hay xe tải, xe con thì càng hiếm.
Cô bắt đầu tự chơi trò đoán màu xe tiếp theo sẽ xuất hiện trong gương, nhìn lâu dần cũng có chút vui.
Không ngờ lại phát hiện có một chiếc xe tải màu xanh quân đội cứ đi rồi lại dừng, mãi không rời khỏi tầm mắt phía sau. Nhìn kỹ biển số 3359 và người tài xế mặc áo sơ mi xám trong khoang lái, cô không khỏi liếc thêm mấy lần.
Cứ tưởng Trình Lãng vẫn định lái xe xuyên đêm, ai ngờ đêm đó xe lại rẽ khỏi quốc lộ vào thành phố, dừng trước một nhà trọ nhỏ.
“Tối nay ngủ nhà trọ.” Trình Lãng tắt máy, nhảy xuống xe, tiện tay đóng cửa.
Phùng Mạn còn đang ngẩn người, ôm túi vải nhảy xuống theo ánh đèn trắng trước cửa nhà trọ. Ngẩng lên nhìn thấy tấm biển đã cũ, trên đó viết “Nhà trọ Hồng Tinh”, cái tên nghe là thấy nhuốm màu thời đại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)