“Hứa Hòa đúng là có phúc, nghe nói hôm trước em xin bố mua cái quạt thôi mà còn bị mắng, thế mà quay đi quay lại đã có cái tủ lạnh đắt thế này rồi!”
Hứa Hòa mặt không cảm xúc, rút tay về, lạnh nhạt nói:
“Thưa các bác, chồng cháu là người thế nào, cháu tự biết rõ. Không cần mấy người ở đây bàn ra tán vào.”
“Cháu vẫn nói câu ấy, nếu thật sự chồng cháu làm điều gì khuất tất ngoài kia thì cứ để công an bắt đi, để dân quân bắt đi. Đừng có suốt ngày ngồi đó bịa chuyện nói xấu sau lưng!”
Mặt mấy bà thím lập tức sầm lại.
“Cái con bé này, sao không biết điều gì hết vậy? Bọn ta nói mấy câu này là vì muốn tốt cho cháu thôi, không phải chuyện gì dễ nói đâu!”
Họ mang danh “lo cho cháu” để buôn chuyện, thực chất thì chỉ mong bôi nhọ được Phó Yến cho sướng miệng. Nhìn người khác không bằng mình, lòng họ mới hả dạ.
Hứa Hòa bật cười khẩy:
“Nghe nói hôm qua bác trai nhà bác vừa đến nhà quả phụ Lý chơi đấy, bác nhớ về giữ chồng cho chặt vào nhé.”
Người phụ nữ lập tức trợn mắt: “Mày nói linh tinh cái gì đấy!”
“Cháu cũng chỉ là lo cho bác thôi mà. Nhỡ đâu bác trai bị hồ ly tinh dụ dỗ mất thì bác làm sao đây?”
Vừa nói, Hứa Hòa vừa ra vẻ đồng cảm.
“Cái gì mà hồ ly tinh, cái gì mà quả phụ Lý, không có chuyện đó, đừng có ăn nói linh tinh!”
Mặt mũi bà thím tái mét vì tức.
Ban đầu còn định đá xéo Hứa Hòa, không ngờ tự đào hố chôn mình.
Hứa Hòa chớp mắt. Dáng vẻ mảnh mai yếu ớt của cô khiến người ta nhìn vào lại càng thấy cô giống như một cô gái ngây thơ vô hại.
Cô mỉm cười:
“Bác đừng giận nhé, cháu tính thẳng, có gì nói nấy thôi.”
“Con bé này!”
Bà ta tức gần chết, lại không tiện nổi đóa với một đứa nhỏ, huống chi Hứa Hòa còn mang tiếng là "bệnh tật triền miên".
Lỡ chẳng may giận quá xảy ra chuyện gì, không khéo còn bị đổ tội.
Thế là bà thím kia câm nín bỏ đi trong nhục nhã.
Hứa Hòa còn không quên lớn giọng nhắc:
“Bác nhớ hỏi cho kỹ vào nhé! Giường quả phụ không thể ngủ đâu!”
Câu này cô nói to đến mức cả dãy nhà xung quanh đều nghe thấy.
Bà thím kia hốt hoảng suýt trượt chân ngã xuống ruộng, mất cả mặt, làm trò cười cho cả thôn.
Trước kia ai cũng nghĩ Hứa Hòa hiền lành dễ bắt nạt, giờ mới biết cô mồm miệng sắc bén đến thế!
Ánh mắt cô quét qua đám đàn ông vẫn đang đứng hóng chuyện trước cửa, cười tươi rói:
“Các bác, các anh đứng ngoài chắc cũng mỏi rồi, vào nhà ngồi chơi một lát đi, trong đó xem cho rõ hơn nữa ấy chứ.”
Mấy người kia vừa nhìn thấy bà thím bị "đánh bật" như thế, lập tức cười trừ:
“Thôi thôi, nhà tôi nấu cơm xong rồi, còn đợi tôi về ăn nữa.”
“Phó Yến đúng là chiều vợ thật, Hứa Hòa à, em còn có phúc hơn nữa đấy!”
Cả đám đều biết rõ nhìn ngoài thì Hứa Hòa yếu đuối mong manh, ai dè cái miệng sắc như dao, nói câu nào cũng trí mạng.
Mấy lời cô nói về chuyện nhà người ta cứ như tận mắt chứng kiến, làm người nghe rợn tóc gáy. Mà với cái miệng đó, nhỡ gia đình ai có chuyện gì không hay, không chừng cũng bị cô lôi ra bóc sạch.
Cô vừa quay đầu lại thì thấy Phó Yến đang khoanh tay đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hứa Hòa chột dạ rụt cổ. Dù sao thì trong nguyên tác Hứa Hòa là kiểu con gái nhút nhát, yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết khóc. Phó Yến chỉ cần lớn giọng một chút là cô đã nước mắt lưng tròng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


