Khoảnh đất trống sau nhà là của nhà Phó Yến. Hứa Hòa muốn trồng vài loại rau ăn hằng ngày, Phó Yến liền vác cuốc xới đất giúp cô.
Sau khi xong, anh tạo từng rãnh nhỏ, còn Hứa Hòa xách giỏ ra trồng cây. Gió chiều thổi qua, vẫn còn vương chút hơi nóng của buổi trưa.
Cô cúi người, cắm từng cây giống xuống đất, mũi lấm tấm mồ hôi, đôi tay trắng trẻo dính đầy đất cát.
“Để anh làm cho.”
Bàn tay lớn đỡ lấy chiếc giỏ, giọng anh nhẹ nhàng: “Em ra kia nghỉ đi.”
Phó Yến vẫn luôn lo cô không chịu nổi, nhưng Hứa Hòa lại không muốn mình bị xem là kẻ yếu, luôn muốn chứng minh bản thân.
“Đồng chí Phó Yến! Tủ lạnh anh đặt giao đến rồi đây, lắp luôn không?”
Có người hô lớn từ phía trước nhà. Phó Yến trồng xong cây cuối cùng mới đứng dậy: “Lắp đi!”
Hứa Hòa tròn mắt: “Anh thật sự mua rồi à?”
Phó Yến gật đầu, tay vẫn nắm tay cô dắt vào nhà. Đến chính Hứa Hòa cũng không nhận ra – giờ hai người họ nắm tay nhau đã tự nhiên như hơi thở rồi.
Một chiếc tủ lạnh một cửa đặt ngay trước cửa nhà, có hai người đàn ông lực lưỡng theo cùng.
Người trong thôn nghe tin Phó Yến mua tủ lạnh, ai nấy đều tò mò lẫn hiếu kỳ. Thứ đồ này, có người thậm chí còn chưa từng nghe tên, huống chi là mua về dùng.
“Làm phiền mọi người lắp giùm nhé, vất vả rồi.” Phó Yến niềm nở mời nhóm thợ vào nhà lắp đặt.
Cả đám xúm lại đứng ngoài cửa nhìn vào, tò mò không thôi. Ngay cả Hứa Hòa cũng sững người, cô hoàn toàn không hay biết Phó Yến đã mua tủ lạnh từ khi nào.
“Hứa Hòa, đúng là số em sướng thật đấy. Nhà họ Lưu Chí còn chưa có tủ lạnh, thế mà Phó Yến đã mua rồi.”
“Phải đấy, nói gì thì nói, cái tủ lạnh này chắc cũng phải bảy tám trăm là ít.”
“Chị nói sai rồi, cái này tận một nghìn tư cơ!”
Người giao hàng vui vẻ tiếp lời.
Có điều không thiếu người "ăn không được thì chê nho chua".
Một người phụ nữ kéo tay Hứa Hòa lại, hạ giọng nói:
“Hứa Hòa này, mua tủ lạnh thì cũng tốt thật đấy, nhưng em cũng nên hỏi kỹ lại Phó Yến xem thế nào. Đừng để sau này lỡ ra chuyện gì thì hối chẳng kịp.”
“Làm người phải đàng hoàng, sống cho ngay ngắn. Mấy chuyện mờ ám thì đừng có dính vào, kẻo giống như cái anh bên làng bên năm ngoái, ăn cắp đồ rồi bị bắn chết đấy!”
Người đàn bà nói rất chắc nịch, như thể tận mắt thấy Phó Yến dùng tiền bất chính mua tủ lạnh vậy.
Dù nói nhỏ nhưng âm lượng cũng chẳng kín đáo gì, Phó Yến đứng trong nhà vẫn nghe rõ mồn một.
Người vây quanh xem náo nhiệt không ít, nam nữ già trẻ đều có mặt.
“Phải đấy, mấy bà đây là lo cho em thôi. Nhớ phải khuyên nhủ chồng cho kỹ!”
“Nếu không ổn, chi bằng trả lại cái tủ lạnh đi!”
“Tôi chiều còn thấy Phó Yến xách cả sữa về nữa, không biết ở đâu mà kiếm được đấy, hiếm lắm!”
Ánh mắt đám đàn ông nhìn Hứa Hòa bắt đầu trở nên lạ lạ. Có người đồng cảm, có người lại châm chọc.
Thương hại cô lấy phải gã chẳng làm ăn gì tử tế, lại cười thầm rằng hai người này sớm muộn gì cũng ly dị. Hứa Hòa thì quanh năm phải dùng thuốc, cái thân thể như thế, còn trông mong gì chuyện sinh con?
Lại có người cười cợt:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
