“Đúng rồi, đúng là không biết điều!”
Nghe những lời bàn tán chỉ trích xung quanh, mặt Hứa Tuệ đỏ bừng.
“Tôi không có, là chị ấy tự muốn đứng đó!” Hứa Tuệ gào lên: “Tôi cũng không nói bừa, Phó Yến vốn không phải người tốt gì!”
“Cô quản cái gì là người tốt hay không chứ, người ta còn nói “xấu chàng hổ ai”, cô còn mở miệng ra là nói, đúng là không ra gì!” Mấy người xung quanh giận thay, cảm thấy tiếc cho một sinh viên như cô.
Mọi người chỉ đến xem náo nhiệt, giờ nghe vậy thì quay sang chĩa mũi dùi vào Hứa Tuệ.
Trước đây ở nhà, cô nói gì là nấy, muốn gì được nấy, dù Hứa Hòa là chị thì cũng phải nghe lời cô răm rắp.
Bố mẹ thiên vị, Hứa Tuệ ức hiếp Hứa Hòa cũng chẳng ai quản, ông bà Hứa cũng chỉ giả vờ như không thấy.
“Anh Duy Trạch, em không có…”
Thấy ai cũng chỉ trích mình, Hứa Tuệ lập tức tủi thân, kéo tay Lâm Duy Trạch, mắt đỏ hoe, sắp khóc đến nơi.
Lâm Duy Trạch nhíu mày: “Đồng chí Hứa, cô là chị gái của Tuệ Tuệ, bao dung cô ấy một chút thì sao?”
“Cô ấy dựa vào đâu mà phải nhường Hứa Tuệ?”
Giọng nam trầm thấp, đè nén lửa giận vang lên, giây tiếp theo, Phó Yến vừa cầm bánh thịt, vừa cầm chai nước ngọt đi về phía Hứa Hòa.
Giọng người đàn ông mang theo tức giận, Hứa Tuệ đã lâu không gặp Phó Yến, không ngờ lần này gặp lại, anh lại trưởng thành và thu hút hơn nhiều, nhất là đôi mắt sâu thẳm ấy.
“Anh là đồng chí Phó Yến đúng không, chào anh, tôi là bạn trai của Tuệ Tuệ, Lâm Duy Trạch.”
Là đàn ông, không thể để người mình yêu bị ức hiếp, Lâm Duy Trạch lập tức lên tiếng bảo vệ Hứa Tuệ.
Phó Yến chỉ liếc anh một cái: “Là bạn trai của cô ấy thì quản cho tốt, giữ cái miệng lại. Không phải ai trên đời này cũng có nghĩa vụ phải nhường nhịn cô ấy.”
Anh không phải người dễ tính, lúc nghiêm túc đôi mắt càng thêm dữ dằn, khiến Hứa Tuệ sợ đến mức nấp hẳn sau lưng Lâm Duy Trạch. Cũng vì thế mà trong lòng Lâm Duy Trạch càng thêm xót xa.
Đang định nói gì đó thì Phó Yến đã nắm tay Hứa Hòa rời đi.
Lâm Duy Trạch vỗ vai Hứa Tuệ, nhẹ giọng dỗ: “Tuệ Tuệ, đừng sợ nữa, chỉ là vài người không có giáo dưỡng thôi, đừng để ý làm gì.”
Hứa Tuệ uất ức gật đầu: “Duy Trạch, vẫn là anh tốt với em nhất.”
Nhưng khi nhìn hai người tay trong tay rời đi, ánh mắt cô ta dần hiện lên ghen ghét và đố kỵ, nhất là khi thấy Phó Yến mua cho Hứa Hòa bao nhiêu là đồ, trong lòng lại càng thêm bất bình.
Một con bệnh yếu ớt sắp chết đến nơi, dựa vào cái gì lại được nhiều thứ tốt như vậy?
Cô ta thấy Phó Yến chọn một chỗ râm mát, đỡ Hứa Hòa ngồi xuống, rồi đưa chiếc bánh thịt trong tay cho cô.
Hứa Hòa cắn một miếng, vỏ giòn ruột mềm, nước thịt mặn mà nổ tung trong miệng, hương vị tuyệt hảo. Nhà họ Hứa nghèo, mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc được ăn miếng thịt.
Dù có thịt, cũng chỉ có phần của Hứa Tuệ, Hứa Hòa mãi mãi chỉ ăn đồ thừa. Đến Tết mổ gà làm thịt, cô cũng chỉ biết đứng nhìn.
Bố mẹ chỉ biết nói: “Tuệ Tuệ phải học, học hành vất vả thì phải ăn thịt. Còn cái đồ sao chổi như mày, suốt ngày ăn bám ở nhà, ăn thịt làm gì? Ăn cũng phí cơm!”
“Còn của anh đâu?” Ăn được nửa chiếc bánh, Hứa Hòa mới nhận ra Phó Yến chỉ ngồi nhìn cô ăn, hình như anh chỉ mua có một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
