Cô yếu thật, đi vài bước là thở dốc. Nhưng điều đó không có nghĩa cô dễ bắt nạt. Ngược lại, tính cô chẳng hề yếu đuối như vẻ bề ngoài, mà giống như một con mèo nhỏ đầy gai góc, ẩn dưới vẻ ngoài mềm mại kia là sự ngang ngạnh bẩm sinh.
Không ngờ là giờ miệng mồm của Hứa Hòa lại sắc sảo đến vậy, trước đây dù cô có nói gì, con bé cũng chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo.
Dù có quát tháo sai khiến, Hứa Hòa cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, căn bản không dám nói chuyện lớn tiếng với cô như bây giờ.
Những người xung quanh lúc này mới hiểu ra, thì ra hai người là chị em. Vừa nãy thấy Hứa Tuệ khí thế mạnh mẽ như thế, ai cũng tưởng cô mới là chị.
Không ngờ đứa làm em lại dám nói chuyện với chị gái kiểu đó, thật sự là quá đáng.
Ngay cả bạn trai của cô, Lâm Duy Trạch cũng có vẻ không đồng tình với cách làm của Hứa Tuệ.
“Gì đây, gọi một tiếng chị mà cũng tiếc à?”
Hứa Hòa nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch, nửa cười nửa không nhìn cô.
Hứa Tuệ suýt nữa cắn vỡ cả răng, hai chữ “chị gái” rít qua kẽ răng mà bật ra: “Chị!”
Cô nói rõ ràng không cam lòng, nhưng Hứa Hòa thì chẳng thèm để ý, trái lại còn quay sang nhìn Lâm Duy Trạch, cười tít mắt: “Anh là bạn trai của Tuệ Tuệ đúng không?”
“Chào em, anh là Lâm Duy Trạch.”
Lâm Duy Trạch rất lịch sự đưa tay ra bắt, nhưng Hứa Hòa không đưa tay đáp lại, chỉ khẽ gật đầu: “Chào anh, đồng chí Lâm, em là chị của Tuệ Tuệ, tên là Hứa Hòa.”
Thấy bạn trai mình và Hứa Hòa đứng đó nói chuyện đưa tình, Hứa Tuệ tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Cô lập tức lên tiếng: “Hai người mua nhiều đồ thế này, chắc tốn không ít tiền nhỉ?”
“Bố của Phó Yến phá sản rồi, còn nợ một đống tiền, chị à, đã kết hôn rồi thì phải khuyên chồng mình cho tốt, đừng có hở chút là đi đánh nhau, cướp tiền, cẩn thận không lại vào tù!”
Câu cuối cùng, Hứa Tuệ cố ý nói thật to, sợ người khác không biết chị mình lấy phải hạng người thế nào.
Người xung quanh vừa nghe thấy, ánh mắt nhìn Hứa Hòa lập tức trở nên kỳ lạ, nhất là Lâm Duy Trạch, ánh mắt đã hiện rõ sự khinh thường và chán ghét.
Hứa Hòa không phải người dễ bị bắt nạt. Trong nguyên tác, tuy viết Phó Yến hay đánh nhau nhưng chưa từng nói tiền của anh là cướp giật mà có.
Huống hồ, trộm hay cướp đều là tội, phải đi tù. Dân quân trong xã cũng đâu phải mù, nếu Phó Yến thật sự làm gì trái pháp luật, sao có thể để anh yên ổn thế được?
“Đồng chí nhỏ này sao vậy, lại còn bôi nhọ chị và anh rể mình trước mặt người ngoài!”
“Phải đấy, nghe nói còn là sinh viên đại học, nếu sinh viên mà ai cũng như cô ấy thì chịu rồi.”
“Đây không phải hai con gái nhà ông Hứa sao, nghe nói chị cả bị bệnh tim bẩm sinh. Đồng chí nhỏ, cô sai rồi đấy, chị gái cô bệnh tật thế mà cô lại để chị đứng giữa nắng to thế này, nhỡ có chuyện gì thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


