Nghi thức hôn lễ sắp bắt đầu, Phạn Lê không tìm được Đương Đương, chỉ tìm được Tinh Hải. Vì thế cô lặng lẽ bơi qua ngồi xuống ở bên cạnh anh ấy. Tinh Hải quay đầu lại nhìn nhìn cô, đôi mắt hơi mở lớn: “Hôm nay cô thật xinh đẹp."
“Có hơi long trọng quá nhỉ?"
“Không, không quá long trọng đâu. Ăn mặc như này rất hợp với cô."
Nhớ tới chuyện xảy ra vừa rồi, Phạn Lê chần chờ một chút, hơi xích lại gần ngoắc ngoắc ngón tay với Tinh Hải. Anh phối hợp nhích lại gần, nghiêng tai lắng nghe.
“Cái đó... Tinh Hải! Anh biết ở trong biển biến thành trạng thái lục sinh có ý nghĩa thế nào không?"
Tinh Hải hoảng hốt, sau một lúc lâu anh mới nói: "Là bị động hay là chủ động?"
"Có khác nhau à?"
“Đương nhiên là có. Chủ động thì chỉ có thể thông qua ảo thuật biến ảo, Hải tộc bình thường rất khó làm được. Nếu là bị động, lại không tiếp xúc với không khí, vậy chỉ có một khả năng." Tinh Hải đến gần thêm một chút, nhỏ giọng nói: "Gặp được người khác phái mà mình cực kỳ cực kỳ thích."
“Ồ? Có nghĩa là vậy à?”
Phạn Lê lập tức cảm thấy hơi thẹn thùng. Nói như vậy là cô có ý yêu ngay cái nhìn đầu tiên với Tô Thích Gia à? Nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó là lạ. Cô mê muội gật gật đầu: “Nhưng mà chúng ta thấy các đôi tình nhân yêu cuồng nhiệt nhiều như vậy, sao chẳng thấy bọn họ biến thành trạng thái lục sinh nhỉ?"
Tinh Hải hắng giọng, đè giọng nhỏ hơn nữa: “Cho nên tôi mới dùng hai từ ‘Cực kỳ’."
“Là ‘Cực kỳ’ tới trình độ nào hả?"
"Đến... Trình độ nguyện trả giá tất cả vì người đó."
"Tất cả? Tôi không hiểu..."
Phạn Lê nhìn nhìn anh ấy, lại chạm vào tầm mắt của Tinh Hải trong bóng đêm. Ánh mắt của anh ấy vốn thẳng thắn, rất nghiêm túc suy tư để trả lời vấn đề của cô. Nhưng sau khi chạm vào đôi mắt cô, anh khụ một tiếng theo bản năng, ngược lại cầm lấy hải tiêu(*) bày trên mâm ném vào trong miệng.
(*) Hải tiêu: Là một lớp động vật trông giống như thực vật, phân bố trên khắp các đại dương từ vùng ngập nước thủy triều nước lợ đến vùng dưới biển sâu hàng nghìn mét đều thấy dấu vết của nó.
Lúc này, ở phía sau có một cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ cười duyên nói: "Ôi chao, vị tiểu mỹ nhân đơn thuần này, lá gan của cô cũng đủ lớn đó. Dám dùng loại lời nói này trêu chọc chàng trai có huyết thống tộc Cá Mập, không sợ bị ăn à? Anh trai nhỏ này đã rất lịch sự rồi, đừng trêu đùa anh ấy nữa."
"Trêu chọc? Tôi không có mà."
"Đó là cô không biết trạng thái lục sinh trong biển có ý nghĩa gì nhỉ? Để người chị tộc Cá Voi Sát Thủ này nói cho cô nghe: Là cô với người đàn ông đó ân ái đủ rồi, cảm giác được có ý muốn cùng anh ta sinh thai em bé."
"... Sinh thai?"
“Đúng vậy, các người không biết hình thức sinh sản của động vật có vú chúng tôi. Rất nhiều cặp tình nhân lớp cá giao phối đều sẽ không thay đổi thành trạng thái lục sinh. Cho dù muốn em bé cũng sẽ chọn đẻ thai trứng. Nếu động vật hoàn toàn có vú, vậy ngoại trừ muốn sinh thai thì không có cách giải thích khác. Nhưng muốn sinh thai thì phải luôn duy trì trạng thái lục sinh mười tháng, hy sinh rất lớn. Cho nên cô gái nào thật sự bị người đàn ông làm cho biến thành trạng thái lục sinh thì đầu tiên cô ấy phải đặc biệt đặc biệt yêu người đàn ông này, tiếp đó, chắc chắn bọn họ đã chơi đùa thật lâu ở trước bữa ăn chính.” Cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ chống cằm, nghiền ngẫm cười nói: “Cô... Có phải làm chuyện xấu cùng nam thần của cô rồi đúng không?"
“Không có!!"
“Tim đập thật nhanh nha, không thành thật."
Cô xua xua tay: "Tôi... Tôi... Tôi... Tôi chỉ cảm thấy đề tài này quá bùng nổ thôi..."
“Cũng phải. Trên người của cô còn tản ra hơi thở của xử nữ nhỏ.” Cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ lại nhìn thoáng qua Tinh Hải: “Anh trai nhỏ, cố lên nha."
Thật là lửa cháy còn đồ thêm dầu. Phạn Lê vội la lên: “Tinh Hải! Tôi chỉ nghe người khác nói chuyện phiếm nhắc tới, cảm thấy tò mò thôi...!!"
“Ừm, tôi biết. Tôi sẽ không nghĩ lung tung."
Tinh Hải bên này làm cô an tâm, nhưng có được đáp án rồi, Phạn Lê lại không khỏi nhớ tới câu cuối cùng Tô Thích Gia nói với cô là: “Chúng ta đều đã như vậy, cô còn giả bộ cái gì."
Hiện tại coi như cô đã hiểu anh có ý gì.
Nói không chừng anh thật sự muốn cùng hẹn hò với cô một buổi tối, nhưng cô vẫn luôn giả ngu, anh cảm thấy cô không thú vị, cho nên dứt khoát đi thẳng không quay đầu lại. Nhất định là ý này. Cô vốn muốn mắng anh cợt nhả, nhưng lại ngu ngơ mà biến ra chân của mình, không phải càng cợt nhả hơn anh ư?
Cô không tin mình có thể có cảm giác nhanh như vậy đối với một người xa lạ, chắc chắn thân thể này có vấn đề ở chỗ nào đó!
Lại nhớ tới phản ứng quá khích của Lưu Hương, cô cũng hoàn toàn hiểu ra.
Nhất định Lưu Hương cho rằng cô và Tô Thích Gia...
A a a a a....
Tuy rằng cô vẫn luôn nỗ lực phủi sạch quan hệ với nguyên chủ, với thân thể này, hơn nữa nỗ lực tìm kiếm phương pháp trở lại đất liền. Nhưng giờ này khắc này, cô có làm thế nào cũng không thể phủi sạch quan hệ với sự xấu hổ ập vào trước mặt...
Chờ sau khi cô khôi phục một chút lý tính, cô đột nhiên bắt đầu suy tư: Lục sinh là biểu hiện hoàn toàn bị động trên mặt sinh lý, hẳn là không có quan hệ với tinh thần. Cho nên, có thể không có quan hệ gì với cô không nhỉ, chỉ là phản xạ có điều kiện của thân thể này thì sao? Dù sao thì cô hoàn toàn không quen biết Tô Thích Gia.
Bị chuyện của Tô Thích Gia làm cho phiền não nên trong toàn bộ nghi thức hôn lễ, Phạn Lê đều rất thất thần. Thế cho nên lúc tiểu thư Bong Bóng rơi lệ đầy mặt tuyên thệ, cô cũng không bởi vậy mà cảm động.
Sau khi nghi thức kết thúc, tiến vào thời gian vũ hội ngoài trời. Cô dâu chú rể dẫn đầu nhảy một bản ở trước suối phun cầu vồng, những đôi trai gái khác cũng đi theo nhẹ nhàng nhảy ở trong ánh nước. Phạn Lê vẫn luôn tránh ở phía sau đám người, rốt cuộc đụng phải Đương Đương. Đầu tiên Đương Đương khen một lượt với tạo hình mới của cô, sau đó ôm cánh tay cô, kích động nói: “Phạn Lê, dường như tớ đã gặp được chân mệnh thiên tử rồi!"
“Gặp bạn nam không tồi á? À không, hay là ông bác?"
Vòng cổ này thật quen mắt. Không biết vì sao Phạn Lê vẫn cảm thấy nó chính là cái vòng cổ mà vừa rồi ông Hồng làm rơi ra.
Nhưng không có khả năng, ông Hồng đã có gia đình, hẳn là cô nhìn lầm rồi.
Trong lúc lơ đãng đưa mắt, Phạn Lê thấy Tô Thích Gia ở bậc thang. Trước mặt anh thấp thoáng một đám ánh sáng thông tin ảo thuật màu vàng, anh khoanh tay lắng nghe bên kia nói chuyện, mười sáu tên hồng y vệ Thánh Đô đi theo phía sau như bức tượng đá không chút sứt mẻ. Bốn nhân vật nổi tiếng biển Hồng Nguyệt ở dưới bậc thang lẳng lặng chờ anh.
Đương Đương thao thao bất tuyệt nói cô ấy hạnh phúc ra sao, Phạn Lê lại có chút lơ đãng, không ngăn được nghĩ đến chuyện xảy ra ở trên tế đàn.
Thế cho nên khi có người tới gần mang theo một gợn sóng ập đến, cô cũng không phát hiện.
“Tại sao vẫn luôn nhìn Nhà độc tài thế? Muốn khiêu vũ với anh ấy à?"
Nghe thấy giọng nói này, Phạn Lê hoảng sợ. Cô quay đầu lại lập tức thấy Dạ Già đang nhẹ nhàng cười. Lúc này cô mới phục hồi tinh thần, vội lắc đầu: “Không không không! Tôi chỉ lần đầu tiên thấy Nhà độc tài, có chút tò mò..."
"Oa! Thầy Bố Khả!" Đương Đương vui mừng thốt lên.
Dạ Già vứt cho cô ấy một cái liếc mắt đưa tình, làm cho cô ấy như bị điện giật đến thất điên bát đảo, lại cau mày với Phạn Lê, bất đắc dĩ mỉm cười: “Vậy là tốt rồi, nếu không có lẽ em sẽ đau lòng. Tên này chỉ hiểu chiến tranh, không hiểu phụ nữ."
"Ha ha, không thể nào, không thể nào."
Lúc này, điệu nhảy đầu tiên kết thúc, âm nhạc như hơi thở và tim đập đồng loạt tạm dừng một chút. Sau đó, Dạ Già nho nhã lễ độ vươn tay: “Cùng tôi nhảy một bản nhé!"
Ngay sau đó, hợp âm tiếng dương cầm trầm thấp vang lên. Bắt đầu một điệu nhảy thầm kín gợi lên ký ức được mai táng ở trong linh hồn, lộn xộn chồng chất lên nhau. Đôi mắt anh ấy sáng ngời, phản xạ ánh sáng nhạt lấp loáng ngoài cung điện Phong Động; ngọn tóc nhẹ bay giống như đang chìm trong tuyết. Cho dù là dáng người dài mảnh hay là làn da trắng nõn, hoặc hơi thở ưu nhã, đều là một bộ phận trong vẻ đẹp của thần ban cho, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của Quang Hải. Đương Đương nhanh chóng bị lời mời này hâm mộ muốn chết, hận không thể giúp cô nói ra “Em đồng ý". Nhưng mà, câu sau đó của Dạ Già làm hai cô gái thiếu chút nữa té xỉu...
"Đồng ý tôi đi. Tôi thích nhận đồ của Tô Thích Gia."
Mặc kệ người khác trầm mê vẻ đẹp của anh ra sao, anh luôn có thể chuẩn xác túm người ta ra khỏi hố sâu choáng váng, cũng là người tốt rồi.
Phạn Lê không biết khiêu vũ dưới biển, đang muốn từ chối đã bị anh ta nắm tay, nhẹ nhàng kéo đi theo dòng nước bước vào sàn nhảy.
Tiếng đàn tiếng ca như mộng, ánh sáng nhẹ nhàng. Tóc dài như gió, tà váy như mây, mở ra, lay động, theo dáng người cô và vây đuôi nhanh nhẹn nhảy múa.
Trung tâm sàn nhảy cứ như vậy biến thành của hai người bọn họ.
Mặt các tân khách tựa như quân bài domino bị mở ra, vốn không cần biết là quay về phương hướng nào, cuối cùng đều chuyển hướng về phía bọn họ. Có nam sinh tộc Cá Heo biển vốn đang uống rượu, nắp chai rượu cũng bị anh ta vô ý chạm vào rơi xuống, rượu và mùi rượu chảy ra khắp nơi. Anh ta nhìn Phạn Lê, nghẹn họng trân trối: “Ôi mẹ ơi, yêu..."
"Kia là Phạn Lê của học viện Ảo Thuật à? Người mà đạt điểm SS ấy?"
“Sao tôi không biết cô ấy là đại mỹ nhân nhỉ?!"
Ở trong đám người, Lệ Na lơ đãng nhìn cô một cái, khinh miệt đảo mắt qua, hai giây sau, cô ta lại nhanh chóng quay đầu lại nhìn cô một cái, đôi mắt hơi hơi trợn to.
Dạ Già tùy hứng biến về trạng thái lục sinh, chuẩn xác bước ra từng bước nhảy trên mặt đất. Phạn Lê phát hiện, chỉ cần thả lỏng duy trì trạng thái hải sinh là có thể đuổi kịp theo bước chân của anh ấy. Không bao lâu, cô cũng không còn quá căng thẳng nữa: “Thầy Bố Khả! Tôi có một câu muốn hỏi thầy."
“Ừm, em nói đi."
"Dường như đặc tính kẻ săn mồi của đại nhân Tô Thích Gia đặc biệt mạnh, có thể biết trước mười mấy phút có người tới gần là bởi vì thính lực tốt à? Thính lực của tộc Cá Mập có thể tốt như vậy à?"
“Anh ấy là tộc đi săn đỉnh cấp, không phải tộc Cá Mập đơn thuần."
“Lai giữa tộc Cá Mập và tộc Cá Voi Sát Thủ à?"
"Không chỉ vậy, đánh giá đơn độc rất nhiều cơ năng thân thể anh ấy đều là loại nổi bật, còn có năng lực ẩn nấp của tộc Vực Sâu, năng lực thao túng không gian của thần thượng cổ."
“Năng lực thao túng không gian ạ?"
Phạn Lê trộm liếc Tô Thích Gia. Không nghĩ tới Tô Thích Gia cũng đang nhìn cô. Cô vốn tưởng rằng anh nhìn nhầm nhưng trước mặt có hai đôi nam nữ bơi đi qua hơi cản tầm mắt của cô, ánh mắt Tô Thích Gia vẫn luôn dừng ở trên người cô.
“Không cần nhắc nhiều về chuyện của Tô Thích Gia với thầy. Hiện tại người đàn ông cùng em khiêu vũ là thầy." Dạ Già nhẹ nhàng nhéo mặt cô, quay đầu cô lại đối diện với mình: “Em còn nhìn anh ấy nữa, thầy sẽ ghen tị đó.”
"Là em thất lễ, thầy Bố Khả!"
Dạ Già dùng ngón trỏ chặn môi cô, “Suỵt” một tiếng, dịu dàng nói: “Gọi thầy Dạ Già là được. Chỉ đêm nay, chỉ lúc này. Em là bạn nhảy của thầy, chỉ thuộc về một mình thấy cho đến khi khúc nhạc này kết thúc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
