Cuối cùng, Phạn Lê bị tư tưởng rối rắm của mình xoay vòng đến mệt mỏi vô cùng. Mệt mỏi quá, rối loạn không chịu nổi. Cô cứ thế ngồi ở trên tế đàn, để bản thân không suy nghĩ gì nữa.
Giật giật hai chân đã lâu không thấy, cô cảm thấy có chút vui vẻ. Thấy chân thật lâu không đổi về cái đuôi, dường như bơi lội và hô hấp cũng không bị ảnh hưởng gì, chỉ có tốc độ chậm lại một chút. Cô cởi áo quần ngoài chiếc váy mở rộng, chậm rãi bơi đi ra ngoài.
Mới vừa đi lên, cô gặp Lưu Hương ở cửa thang lầu. Lưu Hương vốn đang dựa vào trên vách tường, không biết ngẩn ngơ suy nghĩ cái gì. Thấy Phạn Lê, đầu tiên cô ấy chỉ thờ ơ nhìn thoáng qua, rời tầm mắt đi, sau đó lại trộm liếc một cái. Sau khi chạm vào ánh mắt của Phạn Lê, lại rời mắt đi. Lại qua vài giây, cô ấy mới đột nhiên quay đầu lại nói: “Phạn Lê?!"
“Ừm, là mình..."
“Sao cậu lại đẹp như vậy, thoạt nhìn không giống lắm... Á, không đúng, tớ có việc muốn nói với cậu. Cậu không biết đâu vừa rồi tớ ở chỗ này gặp được đại nhân Tô Thích Gia, chính là chỗ này này!" Lưu Hương chỉ chỉ ngay đó, lần đầu tiên biểu hiện ra thần thái hưng phấn gần giống với Đương Đương: “Đây là lần đầu tiên tớ thấy người thật của anh ấy. Anh ấy đứng ở chỗ này một lúc lâu, không biết suy nghĩ cái gì, sau đó mình lấy hết can đảm lại đây chào hỏi anh ấy... Kết quả, không ngờ thái độ của anh ấy cực kỳ ôn hòa! Quả thực là hạnh phúc ngoài ý muốn... Từ từ, cậu... Cậu... Cậu..."
Cô ấy còn chưa nói xong, chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn hai chân Phạn Lê.
"Tớ cũng không biết là làm sao nữa." Phạn Lê buồn rầu nói: "Không lên bờ mà cứ biến ra như vậy."
“Cậu ở nơi đó lục sinh à?" Lưu Hương nhìn cầu thang phía sau Phạn Lê, run giọng nói: "Vừa rồi, người ở bên cậu không phải là... đại nhân Tô Thích Gia chứ?"
“À, ùm, chỉ là ngẫu nhiên gặp được một chút..."
Cằm Lưu Hương cũng sắp rơi xuống đất: "Tớ không biết nên nói cậu mạnh hay là may mắn đấy!!!"
"Hả? Ý gì?"
"Cậu không đọc sách à? Tộc Hải Dương mang thai là không thể chọn thời gian! Nhưng thôi! Cậu còn lo lắng chuyện đọc sách làm gì! Sinh đứa nhỏ cho anh ấy, cậu dọn thẳng đến Thánh Jergana, mẹ quý nhờ con, cuộc đời này vô ưu rồi!"
Phạn Lê liều mạng xua tay: “Cậu đang nói cái gì thế? Không phải như cậu nghĩ đâu!"
"Anh ấy không làm cậu mang thai à?"
"Đương nhiên không có!!"
“Tớ đã nói mà sao anh ấy có thể dễ dàng làm một người tộc Hải Dương mang thai được..." Lưu Hương vỗ vỗ ngực mình, vươn ngón tay cái với cô, lắc lư cái đuôi, vừa đi vừa lầm bầm: "Nhưng cậu vẫn quá lợi hại! Đó chính là người đàn ông đứng đầu toàn Quang Hải. Lê Tử của tớ thật đỉnh..."
Phạn Lê nghĩ ban ngày Lưu Hương từng nói việc Dạ Già thích trạng thái lục sinh là rất "nghịch ngợm". Cô mơ hồ cảm thấy có lẽ biến ra hai chân không phải chuyện gì vinh dự lắm. Cho nên, cô lại trốn trở về hành lang dài hồi ức, lẳng lặng chờ đợi bản thân biến trở về trạng thái đuôi cá.
Trong sảnh làm lễ lộ thiên lớn nhất cung điện Phong Động, hai ngàn sáu trăm khách hầu hết đã vào chỗ, ghế ngồi dựng thành khán đài sân bóng hình cái bát.
Làm người đại biểu tông tộc Áo Đạt, Lệ Na và mẹ được xếp ở hàng phía trước. Tô Thích Gia ngồi ở hàng ghế phía trước cô ta, giữa hai người chỉ cách có bốn người. Anh đã cởi áo khoác ngoài ra, hiện tại mặc một bộ âu phục, đang vắt chéo chân, một tay chống cằm nghiêng tai nghe con út của tông chủ Áo Đạt, Áo Đạt Ngải Trạch, nói chuyện bên cạnh.
Tông tộc Áo Đạt là tông tộc bảo hộ biển Tinh Thần, Ngài Trạch cũng là hậu duệ Hải Thần chính tông, có sáu vây đuôi đối xứng, là tốc độ nhanh nhất tộc Hải Thần, cho nên gương mặt cũng xán lạn như mặt trời. Anh ta tòng quân từ nhỏ, theo bố du lịch bốn phương, thích mặc quân trang, không thích đeo huy chương cá chình ngậm đuôi nhà bọn họ, bởi vậy có biệt hiệu là “Mũ quân đội nhỏ". Sau khi biển Tinh Thần quy thuận Tô Thích Gia, anh ta quen biết với Tô Thích Gia. Anh ta sùng bái Tô Thích Gia từ nội tâm, phương thức đối xử với người cũng như tắm mình trong gió xuân chứ không phải là luôn bị dạy dỗ mà “phải” sinh lòng sùng bái như với phụ huynh.
Với anh ta mà nói, Tô Thích Gia càng giống như anh cả hơn so với người anh ngu xuẩn kia của anh ta. Sau đó, anh ta gần như vẫn luôn đi theo Tô Thích Gia. Hiện tại anh ta thường trú ở Thánh Jergana, trên danh nghĩa là học ở đại học Thánh Jergana nhưng mà thuộc hội trốn học. Anh ta chỉ lập chí muốn thống nhất toàn Quang Hải, thu phục Vực Sâu cùng Tô Thích Gia.
"Vực Sâu" là lãnh thổ đối lập với “Quang Hải”, là khu vực biển sâu ánh mặt trời không chiếu tới. Ở nơi đó, sinh vật tầm thường sẽ vì không thể chịu được áp lực nước mà tử vong, phần lớn ảo thuật sẽ mất đi hiệu ứng, hình thức sinh mệnh sống sót cùng văn hóa truyền thừa hoàn toàn khác hẳn Quang Hải, cũng có rất nhiều khu vực chưa được biết đến và nguy hiểm đầy rẫy. Đối với Ngải Trạch mà nói, khiêu chiến Vực Sâu có lực hấp dẫn hơn học tập nhiều. Cho nên, làm hậu duệ Hải Thần có thiên phú thần lực, câu cửa miệng của anh ta lại là: “Ngày nào chưa thu phục Vực Sâu, ngày đó ảo thuật của ông đây sẽ chưa qua cấp hai."
Lệ Na cảm thấy rất kỳ lạ. Xem phương thức Tô Thích Gia đối nhân xử thế, thật sự không thể nào tưởng tượng anh từng là “Quân thần” tàn sát dân trong thành ở trong ghi chép, cũng không giống kẻ độc tài lạnh lùng “Sau khi tôi chết, sao còn quan tâm tội ác tày trời" trong lời đồn này.
Tuy tư thái anh không cao, thậm chí rất ôn hòa, nhưng lại khiến cô ta không dám chủ động mở miệng dù chỉ là nói một câu “Chào buổi tối, Nhà độc tài đại nhân".
Cô ta chỉ có thể dựng lỗ tai lên nghe lén Tô Thích Gia đối thoại với bọn họ:
"Chuyện này không thể nhúng tay. Ừm, mặc kệ, việc này nhập gia tuỳ tục."
“Làm theo khả năng, nắm chắc tiến độ."
"Tôi sẽ tự mình thảo luận với Bố Khả Ba Lộ."
“Không lấy được máu, để nhà tài chính nhìn chằm chằm."
Cô ta nghe lúc lâu cũng không ra được cái gì, ngược lại đột nhiên bị một câu chen vào làm cho hoảng sợ: "Áo Đạt tiên sinh, có một người đàn ông tộc Cá Voi Sát Thủ tự xưng là bố của Lệ Na nói muốn gặp con gái. Hiện tại đang chờ ở ngoài cửa."
Đầu tiên Lệ Na sửng sốt, ngay sau đó lộ ra biểu cảm như ăn phải mù tạt.
“Lệ Na là?" Tô Thích Gia ngẩng đầu.
"Là con gái đại quản gia của nhà chúng tôi." Ngài Trạch đáp.
“Ồ, bố con đoàn tụ. Khá tốt, mau đi đi."
Áo Đạt vội vã nói chuyện cùng Tô Thích Gia, anh ta chỉ chỉ ngoài cửa, nói cho có lệ: “Lệ Na! Mau đi đi, bố cô nói muốn tìm cô kìa."
Không, cô ta không muốn gặp bố mình một tẹo nào!! Cô ta có thể từ trong ánh mắt của mẹ nhìn ra mẹ cô ta cũng không muốn gặp bố cô ta. Nhưng Nhà độc tài đều đã dặn dò rồi, cô ta chỉ có thể căng da đầu đi ra ngoài.
Người đàn ông chờ ở cửa cao lớn cường tráng, mái tóc dài màu đỏ buộc ra phía sau đầu, mép tóc rất thấp, tóc dày đậm, không chỉ chịu được kiểu tóc khảo nghiệm ma quỷ loại này, ngược lại ngũ quan ông ta có vẻ tuấn mỹ phi phàm, phóng đãng không kiềm chế được. Chỉ nhìn bề ngoài, không ai nhận ra ông ta đáng tuổi bố của Lệ Na.
Lệ Na kế thừa vẻ đẹp của ông ta, lại không kế thừa cảm xúc ổn định của ông ta. Cô ta cau mày quắc mắt nói: “Ngài có chuyện gì à?"
"Bố đến thăm con gái, không thể sao?"
“Ồ! Ngài có mấy cô con gái ấy nhỉ? Để tôi đếm xem nào một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín... Ui da, tôi học dốt toán, thế mà không đếm được hết đấy! Sao ông lại cố tình nhớ tới cô con gái này? Là bởi vì mẹ của cô con gái này, bạn gái cũ của ông thăng chức rất nhanh hả? Thế lúc bà ấy hai bàn tay trắng thì ông làm gì hả? Hả?"
Giọng cô ta rất lớn, tính tình nóng nảy, nói chuyện hết sức vô lễ, dáng vẻ hoàn toàn khác với vẻ khinh thường mọi người lúc ở trường. Nhưng điểm này cũng không kích thích đến bố của cô ta. Ông ta kiên nhẫn nghe Lệ Na nói xong rồi cười cực kỳ tự tin: “Lệ Na, đúng là chuyện của bố và mẹ con đã là quá khứ. Nhưng đoạn tình yêu tốt đẹp kia không phải vô nghĩa, nó làm bố có cô con gái xinh đẹp nhất."
"Tình yêu sao? Ông còn coi nó trở thành là tình yêu á? Luôn miệng nói yêu mẹ tôi cả đời, kết quả không tới mấy năm đã chạy đi với người phụ nữ khác?? Đừng vờ vịt, chúng ta đều là tộc Cá Voi Sát Thủ, đừng nói như có nhiều tình cảm lắm vậy."
Bố Lệ Na vẫn không thèm để ý, chỉ vỗ vỗ vai cô ta: “Ràng buộc tình thân sẽ không biến mất. Bố chỉ muốn đến thăm con."
Lệ Na né về phía sau, phòng bị nói: “Thế thì thật xin lỗi. Hôm nay ông cảm thấy tôi rất khó khăn đúng không? Về sau sẽ càng khó! Hiện tại tôi đã ngồi cùng bàn với Nhà độc tài. Ông không nghĩ tới chứ gì, hối hận chứ gì? Cho ông tức chết di!"
“Nếu con có thể có tiền đổ, bố sẽ vui vẻ hơn ai hết. Nếu không nhìn thấy bố có thể làm con vui vẻ, vậy bố sẽ không bao giờ tới quấy rầy con nữa.” Ông ta bơi tiến lên một chút, muốn sờ đầu Lệ Na. Nhưng tay ông ta lại dừng ở giữa không trung, ông ta thu tay về, xoay người rời đi.
Lệ Na nhìn bóng dáng ông ta rời đi, có chút luống cuống: “Này!"
Ông ta quay đầu, trong mắt lóe một chút sung sướng, một chút hy vọng.
Vừa vặn lúc này, một bóng dáng mảnh khảnh xuất hiện từ chỗ ngoặt. Mái tóc xoăn lọn to dài màu hoa hồng, da thịt như tuyết đầu mùa tháng Mười hai, váy lụa mỏng đong đưa thành một khoảng ánh sáng tím trong biển. Lúc bóng dáng Phạn Lê tới gần, Lệ Na cũng không nhận ra người tới là cô, chỉ theo bản năng không muốn làm cho những người phụ nữ khác nhìn thấy một mặt chật vật của mình. Lệ Na đỏ mặt nói với bố: “Thôi!" Rồi nổi giận đùng đùng mà quay về sảnh làm lễ.
Nhưng sau khi quay về bên người mẹ cô ta ngồi xuống, cô ta vẫn không biết cố gắng mà nhớ tới khi còn nhỏ, bố mẹ cô ta đã từng mỗi người nắm một bên tay nhỏ của cô ta ngao du khắp thế giới ở biển Tinh Thần. Bố quăng cô ta lên rồi lại đón lấy, bị mẹ dùng sức véo cảnh tay; bạn nam nhỏ khác bắt nạt cô ta, cô ta còn chưa phản kích, bố đã nhe răng nanh làm cho bọn họ sợ tới mức chạy ra xa mấy chục mét... Sau đó, tất cả những chuyện bố làm trong trí nhớ của cô ta đều biến thành một mình mẹ làm.
“Ông ta không gây khó dễ gì chứ?" Mẹ cô ta nhìn phía trước, lạnh lùng nói.
“Không có ạ.” Lệ Na gục đầu xuống, mặt đờ đẫn, cả người khựng lại trong giây lát. Bỗng nhiên cô ta như dại ra, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, mẹ với bố... Vẫn luôn không có ý định ở chung à?"
Mẹ cô ta cau mày, quay đầu liếc Lệ Na một cái. Mặc dù ở trong hoàn cảnh hơi tối, đồng tử trong đôi mắt hơi xếch kia cũng dựng thẳng. Bà ta cứ như vậy lẳng lặng nhìn Lệ Na, không nói một chữ, nhìn cho đến khi Lệ Na lảng tránh tầm mắt, lại lần nữa vùi đầu xuống.
"Đừng nhắc đến người đàn ông này, mẹ ghê tởm ông ta. Ghê tởm! Nếu lại nhìn thấy ông ta, mẹ sẽ cho ông ta một cái tát vang dội." Giọng của mẹ cô ta rất bình tĩnh, lại cắn răng nói: “Con không được quên, ông ta khác với những ông bố tộc Cá Voi Sát Thủ khác. Ông ta cho chúng ta hứa hẹn, rồi lại vứt bỏ hai mẹ con chúng ta, là mẹ nhiều lần trải qua trăm cay ngàn đắng, bị vô số uất ức mới nuôi con lớn."
"Con biết." Không khí trong cơ thể Lệ Na nháy mắt cạn hết, cô ta than một tiếng: “Con đã biết mấy năm nay mẹ cực kỳ cực kỳ không dễ dàng."
"Con biết là tốt." Mẹ cô ta lại lần nữa quay đầu đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

