Khi Lương Nặc về tới phòng, cô cảm thấy bầu không khí có gì đó không được bình thường, cô lần mò tới chỗ công tắc, bật đèn lên, liền nhìn thấy ngồi trên giường là một người đàn ông, đột nhiên lùi người hai bước, lấy tay vuốt vuốt ngực, nhìn Bắc Minh Dục với ánh mắt trách móc: “Sao anh không bật đèn cũng không lên tiếng? Dọa em sợ chết khiếp!”
“Dọa cô sợ chết khiếp?” Bắc Minh Dục từ từ quay người lại, cười như không cười nói: “Gan cô to như thế? Tôi làm sao có thể dọa chết cô chứ?”
“Hức hức, làm gì có chứ.” Lương Nặc cười cười hai tiếng, nói với anh giọng làm lành: “Sắc mặt anh không được tốt cho lắm, có cần uống chút gì đó không, em đi chuẩn bị giúp anh.”
Bắc Minh Dục nhìn cô cười lạnh lùng: “Đúng là hiếm gặp, cô còn thấy sắc mặt tôi không tốt.”
“Sao tối nay anh tỏ ra bí hiểm kiểu gì lạ vậy?” Lương Nặc lấy tay đặt lên trán anh, nhìn anh với vẻ hoài nghi xen lẫn chút lo lắng: “Có phải hôm qua bị ngộ độc thực phẩm ảnh hưởng cả lên đầu không? Để em gọi bác sỹ kiểm tra lại giúp anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)