“Châu Thụy! Anh rốt cuộc có phải đàn ông không hả?” Lương Nặc phẫn nộ không thể chịu đựng thêm được nữa, giơ tay lên tát cho anh ta một phát: “Hai người vẫn chưa li hôn, chị tôi bị bồ nhí của anh làm cho xảy thai, ấy vậy mà anh còn đứng đây để mắng chị ấy như thế?”
Ánh mắt Châu Thụy lóe lên sự nham hiểm độc ác, anh ta lấy một tay xoa xoa má rồi nhanh chóng với tay ra dùng lực mạnh nắm chặt lấy cổ tay cô giơ lên trước mặt.
“Nếu cô ta sớm ký vào đơn li hôn thì bây giờ có phải mọi chuyện đã xong rồi không? Lương Nặc, tôi cảnh cáo cô, tôi bây giờ không phải Châu Thụy của ngày xưa nữa, Châu Thụy của ngày hôm nay còn phải gánh vác Châu gia, thế nên tôi khuyên cô là đừng có mà tới phá đám tôi nữa....”
“Hóa ra là quen nhau.” Châu Thụy mặt lạnh tanh bỏ tay Lương Nặc ra: “Cô đi tới đâu cũng có tình nhân nhỉ, đúng là hạng rẻ tiền.”
Lương Nặc hai mắt đỏ hoe nhìn về phía Châu Thụy và chỉ thẳng vào mặt anh ta: “Châu Thụy, anh mới là đồ cặn bã đểu cáng.”
Châu Thụy bước sang phía bên cạnh một bước nhằm tránh hành động đả kích của Lương Nặc, sau đó định tiến lên đánh cô nhưng Đổng Hàn Thanh kịp thời can thiệp, kéo Lương Nặc về phía sau lưng mình, nói với Châu Thụy: “Anh à! Đây là nơi công cộng, anh đánh một người phụ nữ thế này, nhỡ có ai nhìn thấy, chụp ảnh mai anh lại được lên báo, điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt tới giá cổ phiếu của Châu gia. Anh thấy tôi nói đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
