Bắc Minh Dục cuối cùng cũng chịu bỏ Lương Nặc ra, bê bát thuốc uống hết một nửa, Lương Nặc nhoài người nhìn vào bát thuốc nói với giọng kiên quyết: “Còn một nửa nữa...nhanh uống hết, không uống hết thì đừng có mơ đi ngủ.”
“Đừng mơ đi ngủ hay đừng mơ đụng vào người cô?”
“.....”Lương Nặc cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, lùi về phía sau một chút, nhìn chằm chằm vào anh: “Cả hai đều đừng có mơ.”
“Ha ha.”
Bắc Minh Dục nhìn cô cười sau đó quay ra cố một hơi uống nốt nửa bát thuốc, dưới đáy chỉ còn lại ít cặn, anh vừa đặt bát thuốc xuống thì Lương Nặc quay ra kiểm tra, cô chưa kịp phản ứng gì thì anh đã ôm chặt lấy người cô.
Bắc Minh Dục bỏ Lương Nặc ra nhưng có vẻ như không cam lòng, dựa cằm lên vai cô nói: “Không nhớ nữa.”
“Thôi, lần sau nếu anh không muốn uống thì có thể uống ít đi một chút, chỉ là một chút thôi, có điều không được nói với Vú Hà, lúc có mặt vú Hà thì anh vẫn phải uống hết, tôi muốn giúp anh cũng không được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

