Trên đường về nhà Lương Nặc trong lòng thấy bất an, liền nói với Bắc Minh Dục về chuyện của Châu Thụy và Lương Vân, cô nhìn anh: “Anh ở ngoài không có bồ nhí đâu đúng không? Anh cũng sẽ không để người phụ nữ khác hại con của chúng ta đâu đúng không?”
Bắc Minh Dục nghe cô nói vậy, anh như muốn nói lại với cô điều gì đó nhưng chỉ trong suy nghĩ, anh không thể nào mở miệng. Anh không thể nói với cô rằng thực ra trong bụng cô chẳng có đứa trẻ nào cả.
Hình ảnh người phụ nữ cười đắc ý sau khi làm hại Lương Vân xong cứ luẩn quẩn trong đầu cô càng khiến cô không yên.
Bắc Minh Dục cũng hiểu và ý thức được nỗi lo lắng và sự sợ hãi của Lương Nặc, đưa tay vuốt vuốt mái tóc cô, dùng những hành động và lời nói vô cùng nhẹ nhàng, ấm áp đối với cô – những thứ mà từ trước tới nay anh chưa bao giờ thể hiện ra: “Ngoan, tôi không phải Châu Thụy, Cô cũng không phải Lương Vân, yên tâm nhé....hơn nữa, Lương Vân nói cho cùng thì cũng là do cô ta làm kẻ thứ ba đi cướp bạn trai người khác, thủ đoạn độc ác, bị như vậy là do ác giả ác báo, còn cô? Cô có làm chuyện gì có lỗi đâu, đừng sợ....”
Lương Nặc dựa vào người anh, nghe được nhịp tim anh đập, cô thấy ấm ấp và yên tâm hơn nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

