Kỷ Sênh thương lượng bàn bạc với cô: “Giờ trong tay tớ cũng có một ít tiền...cái công ty ở phố cũ đó nếu mua chắc cũng không quá nhiều tiền, hay là....cậu mua lại công ty đó đi.”
“Kể cả có tiền mua nó rồi nhưng tớ cũng không có tiền để mua nguyên vật liệu chế tác.” Lương Nặc mắt đỏ au.
“Thế chồng cậu? Bắc Minh gia giàu có thế chắc không ki bo tính toán chút tiền vậy đâu chứ?”
“Tớ....” Lương Nặc căn bản chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ dùng tiền của Bắc Minh Dục, bản thân cô cũng là ký hợp đồng bán thân cho nhà Bắc Minh, cô chẳng có mặt mũi nào mở miệng mà đòi tiền từ họ.
Ngày hôm nay thân phận được coi trọng hơn một chút, tất cả cũng chỉ là nhờ đứa con trong bụng.
“Này, cậu đừng có nói với tớ là anh ta kẹt sỉ tới mức đó nhé!” Kỷ Sênh nhìn cô chớp chớp mắt, rồi lại cười điệu cười nghi ngờ: “Cậu còn chưa nói với anh ấy, làm sao biết anh ấy sẽ không đồng ý đưa tiền cho cậu? Lại nói, giờ cậu đã có đứa trẻ, cũng phải biết tận dụng nó chứ! dám không đồng ý?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
