Tuy vú Hà nói Bắc Minh Dục không sao nhưng Lương Nặc vẫn thấy không yên tâm, đặc biệt khi nghĩ tới việc vì cái tát đó của cô mới làm anh phát bệnh, nghĩ tới đó cô cảm thấy vô cùng có lỗi.
Lúc ăn cơm trưa, Lương Nặc cũng không nhìn thấy Bắc Minh Dục xuống cùng ăn.Sau bữa cơm, cô tranh thủ lúc mọi người không để ý đã đi ra khỏi nhà lớn, vòng sang căn gác nhỏ của anh đứng đợi phía dưới, đợi một lúc lâu nhưng trước sau vẫn không thấy anh đi xuống, nheo nheo mày, rồi như con mèo con, nhanh chóng leo lên gác.
Hai phút sau, Lương Nặc tìm được tới phòng của Bắc Minh Dục, đứng bên ngoài, cô phát hiện cửa phòng anh khép hờ hờ, chỉ có một khe hở bé tí teo. Nên cô nhìn không rõ rốt cuộc tình hình bên trong thế nào, chỉ có thể ghé sát tai vào cánh cửa, cẩn thận chăm chú nghe xem có phát hiện ra điều gì không, đến lúc chắc chắn trong phòng không có người, cô mới mạnh dạn khẽ khàng lấy tay đẩy cánh cửa ra.Vừa bước vào phòng cô liền nghe thấy âm thanh gì đó nhẹ thôi phát ra từ phía cửa sổ, quay đầu ra nhìn thì đó là một chiếc chuống gió màu bạc được treo lơ lửng trên cửa.
Bắc Minh Dục nằm bất động trên giường, Lương Nặc sợ tiếng chuông gió làm anh tỉnh giấc nên lập tức đóng cửa lại đi tới chỗ cửa sổ giữ cho chiếc chuông không đung đưa nữa, đến lúc chắc chắn nó không phát ra âm thanh nữa cô mới bỏ tay ra.Đi tới cạnh giường, lẳng lặng nhìn Bắc Minh Dục, cái người lúc sáng hùng hổ nói muốn ăn thịt cô mà bây giờ lại yếu ớt nằm trên giường không động đậy thế này, nhìn trên mặt anh vẫn còn những vết màu đỏ tuy vậy nhưng nhìn không rõ là vết hằn của cái tát.
Uống thuốc xong, anh ngủ rất ngon lành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)