Chữ “Hỉ” được in rỗng mạ một làu vàng lấp lánh trên tấm thiệp hồng như một mũi kim châm vào đôi mắt thất thần của cô vậy.
Một cơn tức giận được dồn nén bao lâu nay được đẩy từ ngực lên tới tận đầu. Lương Nặc nghĩ nếu như không phải là cô vẫn còn chút lí trí thì chắc đã xông lên cho chị ta ăn vài cái bạt tai: “Chị lợi dụng Ngô Mộng Dao để ăn cắp bản thiết kế của tôi, lúc đó sao không nói tôi và chị là hai chị em cùng cha khác mẹ, sao lúc đó không nói mẹ đã nuôi tôi mười mấy năm và sao không nói gì tới quy tắc làm người? ”
“Đồ rẻ tiền, ai ăn cắp bản thiết kế của cô, có phải cô còn định nói Lương Vân và Châu Thụy ở bên nhau là do Lương Vân cướp người đàn ông của cô? Ha ha...” Lý Xuân Hàm cười nhạo báng.
Kỷ Sênh lúc này nổi cơn lôi đình, hằm hằm nhìn Lý Xuân Hàm: “Mày nói ai là đồ rẻ tiền? Mày còn dám nói Châu Thụy không phải là bạn trai cũ của Lương Nặc, còn dám nói bản thiết kế của Lương Vân là do một tay cô ta vẽ? Bà nội mày đây ba ngày chưa đụng tay chân nên hơi ngứa ngáy rồi đấy nhé, con nha đầu như mày nếu không ngoan ngoãn cắp đít về nhà với mẹ thì đừng có trách tao.”
Vừa nói cô vừa đứng thế taekwondo, nhìn như đang chuẩn bị để ra đòn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)