Bắc Minh Dục sau khi sắp xếp xử lý hết các công việc ở công ty, về tới căn biệt thực cũng đã gần 12 giờ trưa rồi, cởi chiếc áo vest vắt lên tủ quần áo xong anh đi thẳng tới tầng hai căn nhà lớn.
Bắc Minh Dục cầm chiếc điện thoại cũ rích trên tay, mở mục hình ảnh ra xem, khuôn mặt chau mày từ tò mò tới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao mọi người lại không phát hiện ra là hình ảnh người đàn ông trong bức ảnh rất quen thuộc nhỉ?” Nếu đúng là vì những bức ảnh này mà phạt cô thì đúng là có chút oan ức.
“Cái này.... phu nhân cũng nói nhìn cũng quen quen nhưng chỉ là một chút.”
Giọng vú Hà thấp xuống, nhìn trên khuôn mặt Bắc Minh Dục là nụ cười nơi khóe môi, bà liền lập tức hiểu ra người đàn ông trong ảnh chính là Bắc Minh Dục, tim đập nhanh như trống giục, vội vàng muốn chạy đi báo cáo sự tình cho Bắc Minh phu nhân.
“Được rồi, để tôi lên nói với phu nhân.” Bắc Minh Dục đưa chiếc điện thoại trả lại cho vú Hà, quay người đi lên lầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



