Nói rồi cô cúi người xuống để xin lỗi rất chân thành.
Ánh mắt lạnh lùng và thờ ơ của cô làm cho tâm trí Bắc Minh Dục như ngưng lại, anh chỉ có thể quay đầu đi để che giấu cảm xúc và tránh ánh mắt đó, vừa quay đầu anh vừa nói: “Đặt những thứ linh tinh đó xuống, về phòng đi ngủ, ngày mai sẽ có người đến trị bệnh cho em.”
“Anh nói cái gì?”
Anh bước nhanh tới chiếc túi đựng đầy những thứ linh tinh, thư ký Tôn từ bên trong rút ra một chiếc hộp, trên chiếc hộp còn dán một tấm thiệp hình con bướm rất đẹp, bên trong là một tờ giây trắng nho nhỏ.
“Em sẽ cố gắng nhớ lại mọi thứ, anh nhất định phải vui lên đấy!”
...........
Bắc Minh Dục vào phòng thì phát hiện Lương Nặc đang nằm co mình trong chăn, trên giường còn có mấy chiếc túi xách, cũng không biết rốt cuộc cô đã ngủ hay chưa.
Nhớ tới chiếc cà vạt đố, tinh thần anh có chút phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

