Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, ký ức của Bắc Minh Dục lại như một mớ hỗn độn.
Những việc trước đây cũng quên đi sạch sẽ.
Có khi cô còn tưởng bản thân mình vừa mới gả cho Bắc Minh Dục, cũng có lúc dừng lại ở khoảng thời gian mất đi Tiểu Bắc, thậm chí còn có lúc ở Âu Thành, nhưng cô tự mình biết những ký ức đó là rất loạn.
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên len qua rèm cửa chiếu vào hai người, Lương Nặc đưa tay ra vươn vai, đột nhiên cô phát hiện bên cạnh mình còn có một người nữa, cô lập tức hét lên: “A....”
Bắc Minh Dục mở mắt ra rồi lại dụi dụi: “Hét lên cái gì thế? Ngủ thêm một lúc đi!”
“Anh....anh là ai? Sao anh lại ở trên giường của tôi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)