Hai người đi vào phòng Bắc Minh Dục cởi chiếc áo khoác ngoài treo lên mắc áo rồi mới nói: “Chú Đặng bảo anh đưa cho em, anh còn chưa mở ra xem, sao biết được là thứ gì?”
“Chú Đặng cho em?” Lương Nặc cũng đặt túi lớn túi bé lên bàn, cô lại gần Bắc Minh Dục đỡ lấy chiếc túi: “HÌnh như hai ngày hôm trước chú ấy còn nói sẽ tặng em quà!”
Bắc Minh Dục liếc nhìn, anh đang không hiểu từ khi nào mà quan hệ của chú Đặng và Lương Nặc lại tốt tới mức độ thế này?
Lương Nặc giơ cao sợi dây truyền lên chăm chú ngắm nó dưới ánh đèn, toàn bộ màu sắc tinh khiết của sợi dây được hiện lên, dường như không hề có một chút tạp chất nào, cô nâng nó như nâng một báu vật, còn thơm một cái, sau đó nói: “Kể từ khi Cô tặng em chiếc nhẫn gia truyền của Bắc Minh gia, em chưa từng thấy hòn ngọc nào tinh khiết thế này đâu.”
Nói rồi, cô liền đeo nó lên cổ, đứng trước gương nghiêng bên trái lại nghiêng bên phải, ngắm nghía, càng nhìn càng thấy hài lòng.
“Thiếu gia, anh nói xem em đeo vào nhìn có đẹp không? Liệu nhìn có hơi giả không? Đây chắc chắn là một thứ đồ cổ, cũng không biết chú Đặng kiếm đâu ra nó! Không được, lát nữa em phải đi cảm ơn chú ấy!”
Bắc Minh Dục nhanh chân tiến lại gần, hai tay nắm lấy cổ tay cô, đẩy cô tới trước gương, cúi đầu đặt đôi môi còn ướt của mình lên cơ thể cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)