Lương Nặc sợ anh tức giận, liền khuyên: “Bọn họ không phải là cố ý đâu, hơn nữa chúng ta cũng đi rồi, thôi bỏ đi.”
Bắc Minh Dục chẳng quan tâm tới điều gì khác, bế cô đi ra ngoài, Lương Nặc không bảo được anh, vội vàng nói: “Đợi một chút, đồ em mua còn chưa nhặt hết....”
Hai cánh tay anh xốc người cô lên, rồi một tay vỗ đét vào mông cô, phát ra tiếng kêu rõ ràng.
“Ngoan ngoãn một chút! Đằng nào chẳng không đi nữa, những đồ đó không có cũng không sao!”
................
Đặng Vũ ở cùng một khách sạn với Bắc Minh Dục và Lương Nặc, chỉ là cách một tầng.
Khi ở dưới lầu ăn bữa tối, nhìn qua cửa kính thấy Lương Nặc được Bắc Minh Dục bế đi vào đại sảnh, Lương Nặc dựa đầu vào vai Bắc Minh Dục, hai mắt hơi đỏ, dường như phải chịu ấm ức gì.
Ông ta trùng mặt xuống, sau đó dặn dò trợ lý vài câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


