Sự vui vẻ của Kỷ Sênh đột nhiên biến mất, cô ấm ức chu mỏ ra càu nhàu, đẩy vai anh ra: “Em cứ tưởng cái mụ đại thái thái đó sức tàn phá đã giảm đi phân nửa rồi.....anh đừng có mà giận nữa mà, đúng rồi, Khả Khả và Tiểu Bắc sao rồi? hai đứa đã tỉnh lại chưa vậy?”
Cô tròn xoe mắt, dừng lại mọi hành động: “Không nghiêm trọng lắm đúng không?”
“Tiểu Bắc không nghiêm trọng.” Nhìn cô lo lắng, Lý Tranh Diễn nói: “Nhưng Khả Khả....”
Kỷ Sênh dường như ngừng thở, lập tức túm lấy tay anh: “Khả Khả sao rồi? Khả Khả sẽ không xảy ra chuyện gì chứ! con bé thích chơi đùa, thích gây chuyện như thế, nhất định sẽ không có chuyện.....”
Lý Tranh Diễn đỡ lấy cô: “Vẫn ở trong phòng bệnh đặc biệt để theo dõi, sốt rất cao.”
“Em phải đi thăm con....” Kỷ Sênh kích động muốn đi tìm Khả Khả, lúc này Lý Tranh Diễn lại nói bình tĩnh: “Không nguy hiểm tới tính mạng, đội ngũ bác sĩ của bệnh viện đang chăm sóc con rồi, em hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình trước hãy, mặt sắc bệch như trang giấy rồi kia kìa.”
“Đều tại em, sớm biết thế này em đã không đưa con đi!” Kỷ Sênh hối hận nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


