“Khi mẹ tôi sinh tôi thì khó sinh, còn ông thì vẫn đang nhớ nhung tới kẻ thứ ba vừa mới biến mất, khi bà ấy đau buồn không vui thì ông lại vui vẻ bên người mới, khi bà ấy chết, ông vẫn đang ở bên cạnh người phụ nữ khác, mãi cho tới khi chết, bà ấy vẫn không gặp được ông lần cuối cùng như ý nguyện! Tôi hận ông! Đặng Vũ, là chính ông đã hại chết mẹ tôi!”
“Chẳng phải ông vẫn luôn thích loại con gái lẳng lơ như hồ ly tinh à? Tôi trở thành con hồ ly tinh được toàn Âu Thành hâm mộ và cũng bị khinh bỉ nhất còn gì, tạo cho Đặng gia tiếng xấu trăm năm rửa cũng không sạch được, tôi phải làm cho ông bị tai tiếng, tôi phải làm cho ông nếm được mùi vị thế nào là bất lực, thế nào là thông khổ!”
“Tôi sớm đã từ bỏ cái tình thân này rồi, tôi nói cho ông biết, không phải là ông ruồng bỏ tôi mà là tôi chủ động ruồng bỏ ông! Đặng Vũ, kể từ ngày hôm nay, quan hệ giữa hai chúng ta sẽ không còn nữa! Tới khi ông chết tôi cũng sẽ không gặp lại ông thêm một lần nào nữa!”
“Thực ra tôi phải hi sinh bản thân mình để đi cứu ba người bọn họ, tôi hiểu.”
Giọng nói của cô ta ảm đạm nhưng rõ ràng, cô ta chẳng thèm quay mặt nhìn thêm Thẩm Tịch Nam và Đặng Vũ một giây nào nữa, đi thẳng về phía Thẩm Cách: “Chẳng phải anh muốn tôi đi cùng anh à? Chẳng phải anh muốn báo thù tôi à? OK, bây giờ anh đạt được mong ước rồi đấy!”
Thẩm Cách cười ha ha đắc chí: “Đặng Tử Manh, tôi sớm đã nói rồi, cô chạy không thoát khỏi tôi đâu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

