Thẩm Cách về không nổi, đại thái thái lại phải bận bịu với việc ứng phó với việc các phóng viên nghi ngờ về sự tranh đấu nội bộ của Thẩm gia, đồng thời phải khôi phục lòng tin của các cổ đông, Bắc Minh Dục tuy vẫn ở tập đoàn nhưng hầu như không có thực quyền gì cả.
Vì vậy Bắc Minh Dục và Lương Nặc đều khá rảnh rang, có điều nhiều lúc khi Lương Nặc tỉnh dậy thì không thấy Bắc Minh Dục ở trong phòng, mà lại ở ngoài gọi điện thoại.
Cô coi như không nhìn thấy, cũng không làm phiền anh.
Vốn dĩ tâm trạng của cô cũng khá tốt, nhưng bỗng nhiên, một cuộc điện thoại gọi đến, làm cô hết sức bất ngờ.
Lương Nặc giật mình, có chút dự cảm không lành, giọng cô run run hỏi: “Xương....xương trắng của ai ạ?”
“Rất nhiều cảnh sát đã tới, cảnh sát vừa hỏi vừa tiến hành kiểm tra, kết quả cuối cùng được đưa ra....đó là của mẹ con – Tôn Noãn.”
Lương Nặc hai chân mềm nhũn ra: “Bà....bà nói gì ạ?”
“Đống xương trắng đó xương của mẹ con, pháp y nói ít nhất cũng đã chết được hai mươi năm rồi....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

