“Muốn!” Lương Nặc gật đầu.
Anh chỉ tay vào chân mình, Lương Nặc cười chế giễu, rồi cô ngồi lên ghế co chân lại bóp vai giúp anh, Bắc Minh Dục bật cười rồi quay đầu nói với cô: “Cả hai bọn họ nói đều là sự thật.”
Lương Nặc há hốc mồm to tới nỗi có thể nhét vừa cả quả trứng.
“Làm sao anh biết được?”
“Đoán.”
“Ngộ nhỡ không đúng thì sao?” trong đầu Lương Nặc nhất thời rối tung lên, lại hỏi: “Thẩm Cách và Thẩm Tịch Nam sao lại đều không phải là thiếu gia của Thẩm gia chứ? vậy anh....” nói rồi, cô lại dùng ánh mắt nghi ngờ chỉ tay vào Bắc Minh Dục: “Có phải anh cũng không phải là người của Thẩm gia không?”
Bắc Minh Dục giơ tay cốc vào đầu cô một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

