“Đại thiếu gia?” Phúc Bác vội vàng nói: “Chẳng phải nói tối qua cậu và tam thiếu gia cùng nhau tăng ca à?”
“Cái tên đó tôi giao cho một đống công việc chưa giải quyết xong đã tự chạy mất hút rồi!” Thẩm Cách chỉ trích, trong lời nói còn tỏ rõ sự ghét bỏ: “Tôi đã quyết định, trừ hết lương tháng này của chú ý coi như trừng phạt.”
Bắc Minh Dục căn bản chẳng thèm để ý tới chút tiền đó nên cũng chẳng nói gì.
Phúc Bác nhìn cảnh nàu có thể lờ mờ cảm nhận được mọi chuyện không diễn ra theo đúng kế hoạch, tranh thù lén đi tới phòng của Thẩm Tịch Nam, hắn ta đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, đột nhiên ông ta nhìn mà toát mồ hôi lạnh.
.............
Thời gian cứ thế trôi đi.
Đại thái thái là người sau cùng ngủ dậy đi xuống lầu, bà ta nhìn những người ngồi trên bàn ăn, rồi nói với Phúc Bác giọng vẫn giống thường ngày: “Nhị thiếu gia tối qua chắc là cũng đã về, gọi nó xuống cùng ăn sáng.”
Phúc Bác lúng túng rồi cúi đầu nói: “Nhị thiếu gia không biết làm sao mà bị thương rồi ạ, vừa nãy đã đưa đi bệnh viện.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)