“Chú ấy sẽ không về đâu.”
“Cảnh sắc đêm nay thật đẹp, người làm thì ngủ say hết cả rồi, chú ba thì cũng lại không về, chẳng bằng để tôi ngủ cùng em?”
“Cút đi!” Lương Nặc phẫn nộ: “Nếu anh mà không đi xuống thì tôi sẽ không khách khí với anh đâu.”
“Toàn thân đầy mùi rượu, sáng mai cũng lắm thì bị người khác nói là rượu vào không kiểm soát được bản thân, sẽ không việc gì đâu!” Thẩm Tịch Nam cười không khác gì một kẻ di côn, ánh mắt giống như một con hồ li.
Lương Nặc tức giận hơi thở cô không ổn định làm cho lồng ngực phập phồng, cô từ từ lùi về phía đầu giường ngồi dậy, một tay luồn xuống dưới gối, cô nói: “Anh hãy tự trọng một chút, những tiết mục nặng mùi như thế tôi không quan tâm đâu!”
Thẩm Tịch Nam không nói gì nữa, hắn vứt cốc rượu trên tay đi sau đó từ từ tiến lại sát gần Lương Nặc.
.................
Cùng thời khắc đó.
Bắc Minh Dục một đống công việc chưa giải quyết xong vì vậy không thể rời đi được mà chỉ có thể tăng ca làm việc điên loạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)