Ngày hôm sau, buổi sáng sớm!
“Đại thái thái, không hay rồi.....” Phúc Bác vừa mới sáng ra đã hấp ta hấp tấp đi tìm đại thái thái.
Đại thái thái vừa mới ngủ dậy, vẫn còn đang ngái ngủ.
“Có việc gì thì nói đi, cuống cuồng lên còn ra cái thể thống gì?”
Được dạy bảo, Phúc Bác hắng giọng hai tiếng rồi mới nói vẻ bình tĩnh: “Có người nhìn thấy tiểu thiếu gia đi...đi tới bệnh viện mà tam thiếu gia đang nằm, hơn nữa còn do Lương Nặc bế nữa!”
Phúc Bác lắc đầu: “Nhìn tình hình thì có vẻ vẫn chưa, vì dù gì thì tiểu thiếu gia cũng đã bốn tuổi rồi!”
“Vậy thì tốt!” đại thái thái cười khểnh, sau đó nói: “Đi thuê mấy người lạ mặt bế thằng bé về đây, đừng có làm ầm lên là được, cố gắng không được kinh động tới tam thiếu gia.”
Phúc Bác nghe dặn dò mà thấy lo sợ, bốn năm trước khi mà bắt cóc đứa bé từ tay Bắc Minh Dục, bọn họ đã phải đau đầu nghĩ cách, thậm chí còn cố ý dựng lên chuyện bắt cóc rồi đem bán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
